Tin Mừng Mc 10,17-30
Khi ấy Chúa Giêsu vừa lên đường, thì
một người chạy lại quỳ gối trước Người và hỏi: "Lạy Thầy nhân lành, tôi
phải làm gì để được sống đời đời?" Chúa Giêsu trả lời: "Sao ngươi gọi
Ta là nhân lành? Chẳng có ai là nhân lành, trừ một mình Thiên Chúa. Ngươi đã
biết các giới răn: đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm
chứng gian, đừng lường gạt; hãy thảo kính cha mẹ". Người ấy thưa:
"Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ". Bấy giờ Chúa Giêsu
chăm chú nhìn người ấy và đem lòng thương mà bảo rằng: "Ngươi chỉ thiếu
một điều, là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và
ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta". Nhưng người ấy nghe
những lời đó, thì sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.
Lúc đó Chúa Giêsu nhìn chung quanh và
bảo các môn đệ rằng: "Những người giàu có vào nước Thiên Chúa khó biết
bao!" Các môn đệ kinh ngạc vì những lời đó. Nhưng Chúa Giêsu lại nói tiếp
và bảo các ông rằng: "Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó
mà vào nước Thiên Chúa biết bao! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người
giàu có vào nước Thiên Chúa". Các ông càng kinh ngạc hỏi nhau rằng:
"Như vậy thì ai có thể được cứu độ?" Chúa Giêsu chăm chú nhìn các
ông, và nói: "Ðối với loài người thì không thể được, nhưng không phải đối
với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa làm được mọi sự".
Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng:
"Ðây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy". Chúa Giêsu trả lời rằng:
"Thầy bảo thật các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con
cái, đồng ruộng vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm
ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng nương, cùng với
sự bắt bớ, và ở đời sau được sự sống vĩnh cửu".
Gợi
ý suy niệm
ĐỂ ĐƯỢC SỐNG ĐỜI ĐỜI
Tin mừng Chúa nhật XXVIII Thường niên
trình bày về cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu và người thanh niên giàu có. “Khi ấy
Chúa Giêsu vừa lên đường, thì một người chạy lại quỳ gối trước Người và hỏi:
“Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?” Chúa Giêsu trả lời:
“Sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Chẳng có ai là nhân lành, trừ một mình Thiên
Chúa. Ngươi đã biết các giới răn: đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm
cắp, đừng làm chứng gian, đừng lường gạt; hãy thảo kính cha mẹ”. Người ấy thưa:
“Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ. Bấy giờ Chúa Giêsu chăm chú
nhìn người ấy và đem lòng thương mà bảo rằng: “Ngươi chỉ thiếu một điều, là
ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có
một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta”. Nhưng người ấy nghe những lời đó, thì
sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.” (Mc 10, 17-22).
Người thanh niên thiện chí đến gặp Đức Giêsu để trình bày một vấn đề làm anh
thao thức từ lâu: “Làm gì để được sống đời đời?”. Câu hỏi này là một ưu tư từ
lâu nên anh tìm gặp gặp Ngài, để mong tìm được một câu trả lời cho thỏa đáng.
Trước vấn nạn của người thanh niên, Đức Giêsu đã từng bước trả lời cho anh: hãy
giữ các giới răn: “đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm
chứng gian, đừng lường gạt; hãy thảo kính cha mẹ…” và thật ngạc nhiên khi anh
đã trả lời: “Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ…”. Đời sống của
người thanh niên này thật đáng nể phục: tuy giàu sang phú quý nhưng luôn tỏ ra
là một con người đạo đức và hiếu thảo, tuân giữ mọi điều răn một cách nghiêm
túc. Trong con mắt của những người đương thời, người thanh niên này thật đáng
ca ngợi và là mẫu mực cho những người khác noi theo. Tuy nhiên đối với Đức
Giêsu, khi người thanh niên hỏi Ngài: Làm gì để được sống đời đời? Ngài đã mời
gọi anh tiến lên một bước nữa trên con đường dấn thân: Hãy đi bán tất cả gia
tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi
đến theo Ta. Khi nghe đến đây một bức tường như đã chặn ước vọng người thanh
niên lại, anh không thể vượt qua chướng ngại vật là của cải vật chất, vì để có
được cuộc sống đầy đủ, anh đã phải đánh đổi tất cả để chiếm hữu, anh không thể
lìa xa nó được. Trước lời mời gọi của Đức Giêsu, người thanh niên đã buồn rầu
bỏ đi vì anh ta có nhiều của cải.
Tin mừng tường thuật tiếp: “Lúc đó Chúa
Giêsu nhìn chung quanh và bảo các môn đệ rằng: “Những người giàu có vào nước
Thiên Chúa khó biết bao!” Các môn đệ kinh ngạc vì những lời đó. Nhưng Chúa
Giêsu lại nói tiếp và bảo các ông rằng: “Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền
bạc, thật khó mà vào nước Thiên Chúa biết bao! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn
dễ hơn người giàu có vào nước Thiên Chúa” (Mc 10, 23-25). Đức Giêsu đã đưa ra
một quan điểm khác hẳn với người đời. Ngài không kết án sự giàu có, nhưng cảnh
tỉnh về sự cám dỗ của vật chất: người nào bám víu vào tiền bạc, sẽ khó có thể
tiến xa hơn trên con đường tìm kiếm sự sống đời đời vì sẽ bị của cải, tiền bạc
chi phối, nó sẽ là một bức tường mà con người không thể vượt qua.
Thao thức về cuộc sống đời đời là một
điều chính đáng, nhưng để có được sự sống đời đời, đòi hỏi mỗi người tín hữu
phải biết từ bỏ những bám víu vào vật chất thì mới có thể dễ dàng theo Chúa.
Lm. Micae Hoàng Đô Đốc, MF
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét