Có một cậu thanh niên trẻ tuổi tính tình rất nóng nảy. Một hôm cha đưa cho cậu một túi đinh và nói rằng: “Con trai, mỗi khi con nổi nóng thì hãy mang một chiếc đinh ra hàng rào sau nhà và đóng lên đó.”
Ngày đầu tiên, cậu ta đóng hết 37 cái
đinh lên hàng rào. Nhưng một thời gian ngắn sau đó, cậu thanh niên này đã bắt
đầu biết kiềm chế cơn giận dữ của mình, vì vậy mà số lượng đinh đóng lên hàng
rào cũng ngày càng giảm đi.
Cậu nhận ra rằng, việc kiềm chế cơn
nóng giận có khi còn dễ dàng hơn là việc đóng đinh lên hàng rào kia. Cho đến
một ngày, cậu thanh niên đã không còn nổi giận thêm một lần nào nữa.
Lúc này người cha lại nói với cậu: “Nếu
trong một ngày con không nổi giận với ai thì hãy nhổ một cây đinh ở hàng rào
ra.”
Ngày này qua ngày khác, cậu thanh niên
đều không còn nổi giận với ai và cây đinh cũng hàng ngày được gỡ bỏ xuống. Cuối
cùng, cậu thanh niên vui mừng báo với cha cậu rằng, đã không còn một cây đinh
nào trên hàng rào nữa.
Người cha đi cùng cậu tới hàng rào và
nói: “Con làm tốt lắm, con trai ngoan của cha! Nhưng con hãy nhìn xem, mỗi
chiếc đinh con rút ra đều để lại một cái lỗ thật sâu và hàng rào đã không còn
được như lúc ban đầu nữa rồi! Những lỗ sâu kia cũng giống như vết thương mà lời
nói của người lúc giận dữ để lại trong lòng người khác. Cho dù con có nói bao
nhiêu lời xin lỗi đi nữa, thì vết thương kia vẫn vĩnh viễn tồn tại.”
Diệu Linh (https://dulich.petrotimes.vn/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét