Một người vợ xinh đẹp, có công ăn việc làm thì rất tốt đấy nhưng đó không phải là người sẽ chăm sóc cha, mẹ mình người đầy thương tật khi già yếu.
Từ nhỏ tôi vẫn nghĩ, học giỏi sau này
sẽ hết khổ, nhưng cuộc đời này không có cái gì là tuyệt đối cả.
Trong đời mình, tôi thấy dần dần khái
niệm “giỏi = sung sướng” được thay bằng nhiều khái niệm khác mà trong trong đó
không có chữ “giỏi”.
Cha mẹ tôi đều là thương binh. Lòng
dũng cảm, sự hy sinh họ không thiếu. Tuổi thiếu thời của họ là những năm tháng
trong chiến tranh trên dọc dải Trường Sơn, là những tháng ngày đói khổ, sốt
rét, chất độc hóa học….
Hòa bình lập lại, đổi mới, cái xã hội
cần lúc này không phải là xương, máu của những người con của Tổ quốc sẵn sàng
ngã xuống cho đất mẹ thân yêu nữa, những thứ mà cha, mẹ tôi luôn có sẵn.
Với đồng lương ít ỏi của gia đình, với
thương tật của cha, mẹ, với đứa em trai bị mắc chất độc da cam, tuổi thơ của
tôi là những tháng ngày đi bán vé số, đi làm thuê, đi nhặt rác…
Có những ngày mưa, tôi và mẹ đội mưa để
đi lục trong từng túi rác những thứ tuy mọi người vất đi nhưng ở một nơi nào đó
người ta sẽ tái chế lại. Một số người thấy vậy ra xua đuổi mẹ con tôi vì họ sợ
lục rác ra hôi thối cửa nhà họ.
Lúc đó tôi nghĩ, phải học giỏi vì cha
mẹ. Mẹ luôn nói học giỏi sẽ sung sướng, cái khái niệm “giỏi = sung sướng” nó
như nguyên tắc, quy luật trong đầu và tôi xem nó là mục đích sống. Cố gắng đạp
xe đi học 24km mỗi ngày, tôi cũng vượt qua cấp ba.
Ngày đi thi đại học, tôi mặc một cái
quần tây cũ mà mẹ xin đứa con trai của bạn mẹ. Nó quá rộng, tôi phải kéo móc
quần vào nấc nịt đầu tiên bên phải cho nó vừa nhưng lại làm cho cái quần bị
lệch đi. Ai cũng nhìn tôi với ánh mắt khác lạ.
Vượt qua nỗi mặc cảm, tôi vẫn đậu hai
trường, một đại học và một cao đẳng. Tôi đăng ký học cao đẳng chỉ vì lý do thời
gian học ngắn hơn.
Ba năm cao đẳng tôi đã trải qua những
tháng ngày tự nuôi sống bản thân. Để giảm chi phí, việc đầu tiên phải tập là bỏ
ăn sáng.
Những ngày đầu tiên khá vất vả, nhìn
người khác ăn mà thèm đến chảy nước miếng, bụng thì cồn cào. Kế đến là tập ăn
những thứ khác ít chi phí hơn để thay cho cơm như bột sắn dây, mì gói và tôi
luôn tự nhủ “ăn qua bữa, sống qua ngày” và “ăn để sống chứ không phải sống để
ăn” .
Rồi
tất cả cũng qua.
Tôi bắt đầu kiếm việc làm thêm, việc
đầu tiên là nấu ăn cho những đứa bạn học gia đình có điều kiện hơn. Tôi tự đi
chợ, nấu cơm, nấu đồ ăn, rửa chén cho 4 đứa cùng phòng để có thể được ăn hai
bữa miễn phí. Sau đó tôi đi dạy kèm và đi phụ quán nhậu với muôn vàn những khó
khăn, cực khổ tưởng như sẽ làm tôi chùn bước.
Rồi những tháng ngày đó cũng qua. Tôi
ra trường với tấm bằng khá. Lúc đó nhiều người sẽ nghĩ, với vốn kiến thức của
mình, với nền tảng gia đình tôi sẽ có quãng thời gian sung sướng hơn đúng như
ước nguyện. Nhưng không, cuộc đời này nó vẫn thế, tôi vẫn lận đận và càng ngày
tôi càng cay đắng nhận ra rằng không chỉ cha, mẹ đã sai lầm trong suy nghĩ mà
tôi cũng sai.
Nhưng rồi cái gì mà kéo dài nó cũng tạo
thành thói quen. Tôi chấp nhận sự thật, sự bất công và sống chung với nó. Nhưng
cuộc đời này không hẳn như thế, càng nhẫn nhịn càng bị chèn ép.
Nước mắt tôi rơi, đó không còn là những
giọt nước mắt của ngày xưa khi cùng mẹ đi nhặt rác bị người ta xua chó ra đuổi.
Nước mắt của tuổi thơ nó nhanh đến, nhanh đi, bây giờ là nước mắt của người đàn
ông 30 tuổi, nó cay đắng, nó chảy ngược vào tim, nó gào thét trong sự bất lực.
Tôi là con người sẵn sàng hy sinh. Tình
yêu đối với ai đó là thứ rất linh thiêng không gì đánh đổi được nhưng tôi cũng
đã hy sinh vì nó không phù hợp với hoàn cảnh gia đình mình.
Một người vợ xinh đẹp, có công ăn việc
làm thì rất tốt đấy nhưng đó không phải là người sẽ chăm sóc cha, mẹ mình người
đầy thương tật khi già yếu. Tôi đã lựa chọn một tình yêu cho hoàn cảnh của mình
chứ không phải cho bản thân và trái tim mình.
Các bạn trẻ, cuộc sống hôm nay của các
bạn hơn tôi rất nhiều. Hãy tận dụng nó, cuộc đời sẽ đưa các bạn đến những ngã
rẽ, hãy bình tĩnh, sáng suốt lựa chọn con đường cho mình.
Vân
Anh (https://dulich.petrotimes.vn/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét