Trong bài giáo lý tại buổi tiếp kiến chung trực tuyến sáng thứ Tư 27/1, Đức Thánh Cha đã suy tư về tầm quan trọng của Kinh Thánh trong đời sống cầu nguyện. Ngài giải thích về phương pháp cầu nguyện "lectio divina" - cầu nguyện bằng Kinh Thánh
Sách Giáo lý khuyến khích các tín hữu
cầu nguyện bằng việc đọc Kinh Thánh, để có cuộc đối thoại giữa Thiên Chúa và
chính chúng ta. Là lời hằng sống, Kinh Thánh nói với chúng ta ở thời điểm và
nơi chốn hiện tại của cuộc sống chúng ta, chiếu sáng cho những tình cảnh mới,
mang lại những hiểu biết mới mẻ và thường thách thức lối suy nghĩ và nhìn thế
giới theo thói quen của chúng ta.
Đức Thánh Cha giải thích về việc thực
hành lectio divina – cầu nguyện bằng Kinh Thánh: đọc chậm rãi một đoạn Kinh
Thánh, rồi suy niệm bản văn theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, để Chúa nói
với chúng ta qua một từ, một câu hay một hình ảnh cụ thể. Kết quả của cuộc đối
thoại trong cầu nguyện này là việc chiêm niệm, thinh lặng nghỉ ngơi trong ánh nhìn
yêu thương của Chúa Cha. Và Kinh Thánh trở thành nguồn bình an, sự khôn ngoan
và sức mạnh vô tận khi chúng ta trưởng thành trong đức tin và thể hiện nó một
cách cụ thể trong việc bác ái và phục vụ tha nhân.
Kinh
Thánh được viết cho mỗi người chúng ta
Mở đầu bài giáo lý Đức Thánh Cha nhận
định: Những lời Sách Thánh không được viết để bị giam cầm trên các mảnh giấy
cói, giấy da hay giấy, nhưng để được đón nhận bởi một người cầu nguyện và làm
cho chúng nảy mầm trong lòng người đọc. Sách Giáo lý khẳng định: “kinh nguyện
phải đi đôi với việc đọc Thánh Kinh, để có sự đối thoại giữa Thiên Chúa và con
người” (số 2653). Câu Kinh Thánh đó cũng được viết cho tôi, cách đây hàng hàng
thế kỷ, để mang lời của Chúa đến cho tôi. Kinh nghiệm này xảy đến với mọi tín
hữu: một đoạn Kinh Thánh, đã được nghe nhiều lần, bất ngờ, một ngày nào đó, nói
với tôi và soi sáng cho hoàn cảnh mà tôi đang sống.
Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng điều cần
thiết là “tôi, ngày hôm đó, có mặt trong cuộc hẹn với Lời đó. Mỗi ngày Chúa đi
qua và gieo một hạt thóc vào trong mảnh đất đời sống của chúng ta. Chúng ta
không biết hôm nay Chúa sẽ gặp thấy mảnh đất khô cằn, gai góc hay mảnh đất tốt
làm cho hạt giống đó mọc lên (x. Mc 4,3-9). Để cho Sách Thánh trở thành Lời
hằng sống của Thiên Chúa thì tùy thuộc nơi chúng ta, tùy vào việc chúng ta cầu
nguyên, tùy vào tấm lòng cởi mở của chúng ta khi đến với Sách Thánh.
Chúng
ta là “những nhà tạm” của Lời Chúa
Đức Thánh Cha lưu ý: Qua việc cầu
nguyện, có một cuộc nhập thể mới của Lời xảy ra. Và chúng ta là “những nhà tạm”
nơi lời của Thiên Chúa muốn được chào đón và được lưu giữ, để có thể viếng thăm
thế giới. Đây là lý do tại sao chúng ta phải tiếp nhận Kinh Thánh mà không có
những động cơ cá nhân, không lợi dụng nó. Người tín hữu không tìm trong Thánh
Kinh sự ủng hộ quan điểm triết học và đạo đức của riêng mình, nhưng vì họ hy
vọng một cuộc gặp gỡ; người tín hữu biết rằng lời Chúa đã được viết trong Chúa
Thánh Thần, và do đó chúng phải được đón nhận và hiểu biết trong cùng Thánh
Thần đó, để cuộc gặp gỡ có thể xảy ra.
Đức Thánh Cha chia sẻ rằng ngài cảm
thấy hơi khó chịu khi nghe các Ki-tô hữu đọc Kinh Thánh như những con vẹt. Bạn
có gặp Chúa với câu Kinh Thánh đó không? Đó không chỉ là vấn đề thuộc lòng
nhưng là vấn đề ghi nhớ bằng con tim, điều đưa bạn đến cuộc gặp gỡ với Chúa.
Lời đó, câu đó, đưa bạn đến gặp gỡ với Chúa.
Ân
sủng và sức mạnh của Lời Chúa
Do đó chúng ta đọc Sách Thánh bởi vì
Sách Thánh “đọc chúng ta”. Đức Thánh Cha giải thích: Để có thể nhận ra chính
mình trong đoạn sách này hay nhân vật kia, trong hoàn cảnh này hay hoàn cảnh
kia, đó là một ân sủng. Kinh Thánh không được viết cho một nhân loại chung
chung, nhưng cho chúng ta, những người nam và người nữ bằng xương bằng thịt,
cho tôi. Và lời của Thiên Chúa, được Chúa Thánh Thần truyền vào chúng ta, khi
được đón nhận với tấm lòng cởi mở, sẽ không để cho mọi sự vẫn như trước đó,
nhưng thay đổi chúng. Đây là ân sủng và sức mạnh của Lời Chúa.
“Lectio
divina”
Tiếp tục bài giáo lý, Đức Thánh Cha
nhận định: Truyền thống Ki-tô giáo rất phong phú về kinh nghiệm và suy tư cầu
nguyện với Sách Thánh. Đặc biệt, phương pháp “Lectio divina” đã được hình
thành; nó xuất phát từ môi trường đan tu, nhưng bây giờ cũng được thực hành bởi
các tín hữu thường xuyên tham gia các sinh hoạt giáo xứ.
Đức Thánh Cha giải thích: Trước hết là
đọc đoạn Kinh Thánh cách chăm chú: tôi muốn nói là đọc với sự “vâng phục” bản
văn, để hiểu tự bản văn có ý nghĩa gì. Tiếp đến, là đối thoại với Sách Thánh,
để những lời đó trở thành nguyên nhân cho việc suy niệm và cầu nguyện: luôn luôn
bám chặt lấy bản văn, bắt đầu tự hỏi mình về điều bản văn “nói với chúng ta”.
Đây là một bước rất tinh tế, chúng ta không được vội vã sa vào những cách giải
thích chủ quan, nhưng chúng ta phải là một thành phần của cách thức sống động
của Truyền thống, điều liên kết mỗi chúng ta với Sách Thánh. Bước cuối cùng của
Lectio divina là chiêm niệm. Những lời nói và ý tưởng ở đây sẽ dẫn đến tình
yêu, như giữa những người yêu nhau, đôi khi nhìn nhau trong im lặng. Văn bản
Kinh thánh vẫn ở đó, nhưng giống như một tấm gương, giống như một bức ảnh để
người ta chiêm niệm.
Lời
Chúa là nguồn bình an
Đức Thánh Cha nhấn mạnh: Qua việc cầu
nguyện, Lời Chúa đến cư ngụ trong chúng ta và chúng ta ở trong Lời Chúa. Lời
Chúa soi sáng những dự định tốt đẹp và củng cố các việc làm; ban cho chúng ta
sức mạnh và sự an bình, và cả khi chúng ta gặp thử thách, Lời Chúa cũng ban cho
chúng ta sự bình an. Trong những ngày bối rối khó hiểu, Lời Chúa đảm bảo cho
trái tim có sự tự tin và tình yêu thương cốt yếu, bảo vệ nó khỏi sự tấn công
của ma quỷ.
Các
thánh lưu là bản sao của Kinh Thánh nhờ dấu ấn của Kinh Thánh trong cuộc đời
các ngài
Như thế Lời Chúa “nhập thể” nơi người
đón nhận nó trong kinh nguyện. Có một bản văn cổ nói đến trực giác rằng các
Ki-tô hữu được đồng nhất hoàn toàn với Lời Chúa đến nỗi, dù cho tất cả Kinh
Thánh trên thế giới bị đốt, thì bản sao của nó vẫn được lưu lại qua vết tích mà
Kinh Thánh để lại trong cuộc đời các thánh.
Đức Thánh Cha kết luận: Cuộc sống của
Ki-tô hữu là một tác phẩm của sự vâng phục đồng thời của sự sáng tạo. Một Ki-tô
hữu tốt phải vâng phục nhưng phải sáng tạo. Chúa Giêsu đã nói ở cuối một trong
những dụ ngôn của Người: “Bất cứ kinh sư nào đã được học hỏi về Nước Trời, thì
cũng giống như chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái
cũ.” (Mt 13, 52). Sách Thánh là một kho tàng vô tận. Xin Chúa ban cho chúng ta,
qua cầu nguyện, biết ngày càng rút ra từ kho tàng đó thêm nhiều điều quý giá.
Hồng Thủy - Vatican News (https://www.vaticannews.va/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét