Trưa 3/1, Chúa Nhật II sau lễ Giáng Sinh, ĐTC Phanxicô đã có một bài huấn dụ ngắn, sau đó đọc Kinh Truyền Tin, được phát đi từ thư viện Dinh Tông Toà. Đức Thánh Cha nhấn mạnh đến việc Thiên Chúa trở nên xác thịt để chạm đến sự yếu đuối của chúng ta. Ngài không khinh thường bất cứ điều gì, nhưng chia sẻ mọi sự với chúng ta.
Bài
huấn dụ trước khi đọc Kinh Truyền Tin
Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Chúa Nhật II sau lễ Giáng Sinh, Lời
Chúa không cho chúng ta một giai đoạn trong cuộc đời của Chúa Giê-su, nhưng nói
với chúng ta về Ngài trước khi Ngài sinh ra. Lời Chúa đưa chúng ta lùi trở lại,
để vén mở điều gì đó về Chúa Giêsu trước khi Ngài đến giữa chúng ta.
Điều này trên hết nằm ở phần mở đầu của
Tin Mừng Gioan: “Từ nguyên thuỷ đã có Ngôi Lời” (Ga 1,1). “Từ nguyên thuỷ”: đây
là những lời đầu tiên của Kinh Thánh, cũng giống như bắt đầu những lời tường
thuật về sự sáng tạo: “Lúc khởi đầu, Thiên Chúa sáng tạo trời đất” (St 1,1).
Bài Tin Mừng hôm nay nói rằng Đấng mà chúng ta đã chiêm ngưỡng trong lễ Giáng
Sinh, như một trẻ thơ, Chúa Giêsu, đã hiện hữu trước: trước khi khởi đầu vạn
vật, trước cả vũ trụ, trước tất cả. Ngài có trước không gian và thời gian. “Ở
nơi Người là sự sống” (Ga 1,4) trước khi sự sống xuất hiện.
Thánh Gioan gọi là Lời, là Lời Nói.
Điều này muốn nói gì với chúng ta? Lời nói được dùng để giao tiếp: người ta
không nói một mình, nhưng nói với ai đó. Giờ đây, việc Chúa Giêsu từ khởi đầu
là Lời nghĩa là ngay từ đầu Thiên Chúa muốn giao tiếp với chúng ta, Ngài muốn
nói với chúng ta. Con Một của Chúa Cha (xem câu 14) muốn nói với chúng ta về vẻ
đẹp của việc làm con Thiên Chúa; Ngài là “ánh sáng thật” (câu 9) và muốn đưa
chúng ta ra khỏi bóng tối của sự dữ; Ngài là “sự sống” (câu 4), Ngài biết sự
sống của chúng ta và muốn nói với chúng ta rằng Ngài luôn yêu sự sống. Ngài yêu
tất cả chúng ta. Đây là thông điệp tuyệt vời hôm nay: Chúa Giêsu là Lời, Lời
vĩnh cửu của Thiên Chúa, Đấng luôn nghĩ đến chúng ta và muốn giao tiếp với
chúng ta.
Để làm như vậy, Ngài đã đi xa hơn lời
nói. Thật vậy, nơi trọng tâm của bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta được biết rằng
Ngôi Lời “đã trở nên xác phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (c. 14). Ngài đã trở
thành “xác thịt”: tại sao Thánh Gioan lại sử dụng cách diễn đạt này, “xác
thịt”? Thánh Gioan không thể nói một cách thanh nhã hơn rằng Ngài đã trở thành
một người nam sao? Không. Thánh Gioan dùng từ xác thịt vì nó biểu thị tình
trạng con người chúng ta với tất cả sự yếu đuối của nó, với tất cả sự mong manh
của nó. Điều đó nói với chúng ta rằng Thiên Chúa đã tự trở nên yếu đuối để chạm
vào sự yếu đuối của chúng ta. Vì vậy, kể từ khi Chúa trở nên xác phàm, không có
gì trong cuộc sống của chúng ta lại xa lạ đối với Ngài. Không có gì Ngài khinh
thường, chúng ta có thể chia sẻ mọi điều với Ngài. Thưa anh chị em, Thiên Chúa
đã trở nên xác thịt để nói với bạn rằng Ngài yêu bạn chính ở đấy, trong sự mong
manh của chúng ta, mong manh của bạn; Ngài yêu bạn chính ở đấy, nơi chúng ta
xấu hổ nhất, nơi bạn xấu hổ nhất. Ngài đi vào nỗi xấu hổ của chúng ta để trở
nên người anh em của chúng ta, để chia sẻ cuộc sống chúng ta.
Ngài đã trở thành xác thịt và không
tháo lui. Ngài không mang nhân tính của chúng ta như một tấm áo mặc vào rồi cởi
ra. Không, Ngài chưa bao giờ tách mình ra khỏi xác thịt của chúng ta. Và Ngài
sẽ không bao giờ tách mình khỏi nó: bây giờ và mãi mãi Ngài ở trên trời với
thân thể xác phàm của Ngài. Ngài mãi mãi gắn bó với nhân loại chúng ta, chúng
ta có thể nói rằng Ngài đã “kết hôn” với nó. Thật vậy, Tin Mừng nói rằng Ngài
đến ở giữa chúng ta. Ngài không đến thăm chúng ta, nhưng Ngài đến cư ngụ với
chúng ta, để ở với chúng ta. Ngài muốn gì ở chúng ta? Ngài muốn sự thân mật lớn
lao. Ngài muốn chúng ta chia sẻ với Ngài niềm vui và đau khổ, mong ước và sợ
hãi, hy vọng và nỗi buồn, con người và hoàn cảnh. Chúng ta hãy làm điều đó,
chúng ta hãy mở rộng trái tim của chúng ta với Ngài, hãy nói với Ngài mọi sự.
Chúng ta hãy dừng lại trong thinh lặng trước khung cảnh Chúa Giáng Sinh để nếm
cảm sự dịu dàng của Thiên Chúa đã tự làm cho mình trở nên gần gũi, tự làm cho
mình trở nên xác thịt. Và đừng sợ, chúng ta hãy mời Ngài đến với chúng ta, đến
nhà chúng ta, đến với gia đình của chúng ta, với những yếu đuối của chúng ta.
Hãy mời Ngài đến xem những thương tích của chúng ta. Ngài sẽ đến và cuộc sống
sẽ thay đổi.
Xin Thánh Mẫu của Thiên Chúa, nơi Ngôi
Lời trở thành xác thịt, giúp chúng ta chào đón Chúa Giêsu, Đấng gõ cửa trái tim
để sống với chúng ta.
Văn Yên, SJ - Vatican News (https://www.vaticannews.va/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét