Không
chỉ thay đổi về mặt từ ngữ, mà về cơ bản ý nghĩa của nó cũng khác nhau. Lịch
phụng vụ của Giáo hội Công giáo trình bày hai lễ này với những tên gọi giống
nhau và có ý nghĩa tương đồng, nhưng thực chất rất khác nhau: Lễ Chúa Giêsu
Thăng Thiên được mừng kính sau lễ phục sinh 40 ngày, và lễ Đức Mẹ Lên Trời được
cử hành vào ngày 15 tháng 8.
Trong tiếng La tinh từ Ascensione
“Thăng thiên” chỉ dành riêng cho Chúa Giêsu Kitô, nó có nghĩa là “đi lên”: Ngài
đã lên trời, đã thăng thiên, tự thân, nghĩa là nhờ quyền năng của Ngài với tư
cách là Thiên Chúa.
Với Đức Maria, từ Asumptione, muốn nói
rằng : Mẹ “được đưa lên”, “được Thiên Chúa mang đi”. Mẹ được Chúa đưa về trời,
không do khả năng của mình mà nhờ quyền năng của Thiên Chúa.
Tín điều Đức Mẹ Lên Trời minh xác rằng:
Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa, đã được tôn vinh trọn cả xác hồn, và được đưa về trời
sau khi kết thúc cuộc đời trần thế của Mẹ.
Tông hiến Munificentissimus Deus của
Đức Giáo hoàng Piô XII ban hành vào ngày 1 tháng 11 năm 1950, đã trình bày cho
chúng ta về chân lý đức tin này: “Đức Maria vô nhiễm, Mẹ Thiên Chúa, trọn
đời đồng trinh, sau khi chấm dứt dòng đời dưới thế, đã được cất về vinh quang
trên trời cả xác hồn”.
Lễ
Chúa Giêsu Thăng Thiên
Lễ Chúa Thăng Thiên được cử hành sau lễ
Phục sinh 40 ngày, dù thực tế, tại nhiều Giáo hội địa phương, lễ này được
chuyển sang ngày Chúa nhật, vì lý do mục vụ, để các Kitô hữu có thể tham dự
thánh lễ dễ dàng.
Kinh
thánh nói gì
“Nói xong, Người được cất lên ngay
trước mắt các ông, và có đám mây quyện lấy Người, khiến các ông không còn thấy
Người nữa. Và đang lúc các ông còn đăm đăm nhìn lên trời phía Người đi, thì
bỗng có hai người đàn ông mặc áo trắng đứng bên cạnh và nói: "Hỡi những
người Ga-li-lê, sao còn đứng nhìn lên trời? Đức Giê-su, Đấng vừa lìa bỏ các ông
và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Người lên
trời" (Cv 1,9-11).
Ý
nghĩa
Trong Lễ Thăng Thiên, một phần của Mùa
Phục sinh, Chúa Giêsu rời bỏ các tông đồ, nhưng chỉ theo nghĩa hữu hình : dù
vậy, giờ đây Ngài vẫn luôn sẵn sàng tiếp bước với Giáo hội; Chúa vẫn tiếp tục
hiện diện, cách vô hình, để hành động nơi Giáo hội. Hơn nữa, sự ‘chia ly’ chỉ
là tạm thời, bởi vì Chúa Giêsu sẽ trở lại.
Trở về với Cha, Chúa Giêsu kết thúc sự
tồn tại dưới phương diện nhân loại, đồng thời Ngài vượt qua sự phân chia giữa
Trời và Đất: Ngài rời đi, nhưng chính xác là Ngài về Thiên đàng trước chúng ta,
qua đó xác nhận rằng Thiên đàng là đích điểm của chúng ta. Bản tính con người,
được Ngôi Lời nhập thể trong thân phận nghèo khó đưa về Trời và được tôn
vinh.
Nguồn
lịch sử
Các Tin mừng nói rất ít về sự kiện Chúa
Thăng thiên: Tin mừng Matthêu và Gioan kết thúc các trình thuật bằng cuộc hiện
ra của Chúa Giêsu sau Phục sinh; Thánh Marcô dành đoạn văn cuối cùng để nói về
sự kiện này, trong khi Luca mô tả rất rõ ràng, chủ yếu trong sách Công vụ Tông
đồ. Trong sách này, thánh sử Luca cho biết về con số 40 ngày sau Phục sinh –
một con số rất tượng trưng trong toàn bộ Kinh thánh – Chúa Giêsu đưa các tông
đồ đến Bêtania, lên núi Cây dầu, Ngài chúc lành cho họ và nói chuyện với họ
trước khi về Trời. Trong diễn từ này Chúa Giêsu xác nhận lời hứa ban Chúa Thánh
Thần, Ngài sẽ không để các ông mồ côi, và báo trước sự trở lại lần thứ hai của
mình vào ngày sau hết.
Nguồn
gốc của lễ trọng
Sử gia Eusebio thành Cesarea và Egeria
đã làm chứng rằng : Lễ Thăng Thiên được mừng kính trong Giáo hội vào những thế
kỷ đầu. Ngay từ đầu, lễ này được cử hành cùng với lễ Ngũ Tuần, nhưng chúng ta
biết rằng, giữa thế kỷ V và VI hai lễ này đã được tách ra, bởi vì có những bài
giảng của thánh Gioan Crisostomo và thánh Augustinô dành riêng cách đặc biệt
cho lễ Thăng Thiên.
"Bên
hữu Chúa Cha"
Trong các Tin mừng có những đoạn trong
đó Chúa Giêsu cho biết trước những gì sẽ xảy ra trong ngày Ngài về Trời. Chẳng
hạn, trong đêm Tiệc ly, Chúa nói rằng : “sẽ về cùng Cha”.
Thành ngữ “bên hữu Chúa Cha” ám chỉ đến
vị trí danh dự của Con Thiên Chúa, bên cạnh vinh quang vĩnh cửu của Cha. Nếu
Chúa Giêsu không trở về với Cha thì sẽ không có ơn cứu chuộc nào dành cho con
người : bằng cách trở về với Cha, Ngài hoàn tất sự Phục sinh và gửi Thánh Thần
An ủi đến cho thế giới.
G.
Võ Tá Hoàng chuyển ngữ từ Aleteia

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét