Trong
thánh lễ sáng nay, Đức Thánh Cha Phanxicô đã mời gọi mọi người cầu nguyện cho
những nhà cầm quyền, những người chịu trách nhiệm đưa ra quyết định về đại dịch
virus corona. Ngài cũng kêu gọi mọi người đừng quên những người khốn khó, những
trẻ em đang chịu đói khát và những ai đang phải trốn chạy vì chiến tranh.
-----------------------------------------
Đức Thánh Cha Phanxicô tiếp tục đồng
hành với chúng ta trong thời khắc khó khăn này của đại dịch corona. Ngài đã
dâng Thánh lễ tại Nhà nguyện Thánh Marta dâng kính Chúa Thánh Thần. Trong phần
đầu lễ, ngài đặc biệt mời gọi cầu nguyện cho các cấp chính quyền.
Cầu
nguyện cho những nhà cầm quyền
Trong thời điểm đại dịch này, chúng ta
tiếp tục cùng cầu nguyện cho các bệnh nhân, cho các thành viên gia đình, cho
các cha mẹ có con cái ở nhà ... Nhưng trên hết, tôi mời gọi anh chị em cầu
nguyện cho các cấp chính quyền, những người phải quyết định và nhiều lần phải
đưa ra các biện pháp không theo ý thích của mọi người, nhưng vì lợi ích chung
của chúng ta. Và nhiều khi, họ cảm thấy đơn độc. Chúng ta cầu nguyện cho những
người cai trị đất nước để họ luôn cảm thấy rằng họ luôn được những lời cầu
nguyện của người dân đồng hành.
Trong bài giảng thánh lễ, Đức Thánh Cha
tập trung vào đoạn Tin Mừng về anh Lazaro nghèo khó và ông phú hộ. Ngài khuyên
chúng ta đừng thờ ơ với những bi kịch cuộc đời của những người khốn khó, đặc
biệt là các trẻ em, những người đang phải chịu đói khát, hay những ai đang phải
trốn chạy chiến tranh mà trước mắt chỉ thấy những bức tường.
Ông
nhà giàu và anh Lazaro
Dụ ngôn của Chúa Giêsu hôm nay rất rõ
ràng, thậm chí, nó giống như câu chuyện cho trẻ em: nó rất đơn giản. Chúa Giêsu
muốn chỉ ra rằng đây không chỉ là một câu chuyện, mà có lẽ đây là cách mà toàn
nhân loại đang sống, và tất cả chúng ta đều sống như thế. Có hai người đàn ông,
một người sống thoải mái, biết cách ăn mặc sao cho đẹp, có lẽ ông cũng đang tìm
những nhà tạo mẫu nổi tiếng thời bấy giờ. Ông mặc những bộ quần áo đắt tiền. Và
mỗi ngày, ông đi đến những bữa tiệc sang trọng. Ông hạnh phúc vì cuộc sống của
mình như thế. Ông không phải lo lắng gì cả. Ông thậm chí còn thực hiện một số
biện pháp phòng ngừa bệnh tật, với những viên thuốc chống tăng lượng
cholesterol để giữ cuộc sống ổn định. Mọi thứ thật sự bình yên.
Trước cửa nhà của ông, có một người đàn
ông tội nghiệp: anh được gọi là Lazaro. Ông biết có một người nghèo ở đó: ông
biết điều đó. Nhưng với ông, điều đó dường như là hiển nhiên và bình thường:
"Cuộc sống là thế mà." Và cùng lắm thì, - dù Tin Mừng không nói đến –
thỉnh thoảng, ông cho chàng trai nghèo kia một vài thứ, những mẩu bánh vụn.
Cái
kết không tránh khỏi
Và cứ thế, cuộc đời của hai con người
ấy trôi qua và trôi qua. Cả hai đều phải tuân theo quy luật làm người, đó là
cái chết. Người giàu có chết và anh Lazaro cũng chết. Tin Mừng nói rằng Lazaro
đã được đưa lên Thiên đàng, ở trong lòng tổ phụ Áp-ra-ham ... Còn với người
giàu có, Tin Mừng chỉ nói: "Ông đã được chôn cất". Chấm hết. Và kết
thúc như thế.
Hố
thẳm lớn
Có hai điều đáng chú ý: thực tế cho
thấy ông nhà giàu biết rằng có người nghèo ấy và ông biết tên anh là Lazaro.
Nhưng nó không thành vấn đề. Và có lẽ ông nhà giàu cũng tiếp tục công việc của
ông, đôi khi đi ngược lại với lợi ích của người nghèo. Ông biết rõ điều đó, và
ông được nói cho biết về thực tế này.
Và điều thứ hai khiến tôi rung cảm rất
nhiều đó là từ "vực thẳm lớn" – từ mà Áp-ra-ham nói với ông nhà giàu:
“giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua
bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không
được.” Đó là cũng chính là vực thẳm giữa ông nhà giàu và anh Lazaro trong cuộc
sống trần thế của họ: vực thẳm không bắt đầu sau đó, vực thẳm bắt đầu từ ngay
cuộc sống này.
Bi
kịch của sự thờ ơ
Tôi nghĩ về bi kịch của cuộc đời ông
nhà giàu: bi kịch ấy chính là việc ông biết rất nhiều thông tin, nhưng lại để
con tim khép kín. Thông tin mà ông biết không đến được với trái tim ông. Ông đã
không rung động trước những bi kịch của người khác. Thậm chí, ông đã chẳng nói
với cậu bé hầu bàn trong nhà mình rằng hãy đem cái này cho anh ta, đem cái kia
cho anh ta. Những thông tin ấy không đến được với con tim ông.
Điều này cũng xảy ra với mỗi người
chúng ta. Chúng ta nghe tin tức trên báo đài và truyền hình và chúng ta đều
biết rằng ngày nay, trên thế giới, có rất nhiều trẻ em đang bị đói; đang thiếu
thuốc men cần thiết; và rất nhiều trẻ em không thể đến trường tại các châu lục
khác nhau. Chúng ta nghe biết những điều này và thốt lên: “Ôi! Nghèo quá, thật
tội nghiệp”… và rồi, chúng ta tiếp tục cuộc sống của riêng mình.
Những thông tin ấy không vào được trái
tim của chúng ta. Nhiều nhóm người sống tách biệt giữa những điều họ nghĩ,
những gì họ biết và những gì điều họ cảm: trái tim tách rời tâm trí. Họ thờ ơ,
vô cảm. Giống như ông nhà giàu, ông thờ ơ với nỗi đau của Lazaro. Vực thẳm của
sự thờ ơ là có thật.
“Toàn
cầu hóa thờ ơ”
Khi tôi đến Lampedusa lần đầu tiên, có
một từ đã làm tôi chú ý: “toàn cầu hóa thờ ơ” (chứ không phải toàn cầu hóa kinh
tế). Có lẽ trong những ngày này, tại Roma, chúng ta đang lo lắng vì "dường
như các cửa hàng đều đã đóng cửa, tôi phải đi mua cái này, cái khác, rồi tôi
không thể đi dạo mỗi ngày và v.v… ". Tôi bận tâm về những vấn đề của tôi.
Và chúng ta quên đi những trẻ em đang đói khát, chúng ta quên đi những người
nghèo đang ở biên giới các nước, họ đang tìm kiếm tự do, những người bị buộc
phải di cư, chạy trốn khỏi đói khát, khỏi chiến tranh, nhưng họ chỉ thấy những
bức tường trước mặt, những bức tường làm bằng sắt, những bức tường làm bằng dây
thép gai, những bức tường không cho phép họ đi qua. Chúng ta biết điều này đang
xảy ra, nhưng nó không đi vào con tim của chúng ta... Chúng ta sống thờ ơ. Đây
chính là vực thẳm: vực thẳm của sự thờ ơ.
Những
người giàu vô danh
Và có một điều khác khiến chúng ta phải
chú ý. Chúng ta biết tên của anh người nghèo: tên anh là Lazaro. Ông nhà giàu
cũng biết điều đó. Dưới âm phủ, khi chịu cực hình, ông đã xin tổ phụ Áp-ra-ham
làm cho ông vài điều. Ông nhận ra anh ở đó. Nhưng chúng ta không biết tên của
ông nhà giàu. Tin Mừng không cho chúng ta biết tên của người đàn ông này là gì.
Ông không có tên. Nói đúng hơn, ông đã bị mất tên. Cuộc đời ông gắn liền với
những tính: giàu có, quyền lực,… và rất nhiều tính từ khác. Đó là những điều
thói vị kỷ khiến cuộc đời chúng ta mất đi bản sắc thực sự, mất đi tên của mình
và đưa chúng ta đến việc coi trọng các tính từ. Tinh thần thế gian giúp chúng
ta trong việc này. Chúng ta rơi vào văn hóa của tính từ, văn hóa mà giá trị của
bạn là những gì bạn có, những gì bạn có thể..., chứ không phải "tên bạn là
gì?". Sự thờ ơ dẫn đến điều này: đánh mất tên của mình. Rốt cục, họ chỉ
còn nói rằng chúng ta là những người giàu, chúng ta là những người này, người
kia. Chúng ta là những tính từ.
Và Đức Thánh Cha kết thúc với lời cầu
nguyện: “Hôm nay chúng ta cùng cầu xin Chúa ban ân sủng, để chúng ta không rơi
vào tình trạng thờ ơ. Chúng ta xin ân sủng để tất cả những thông tin về những
đau khổ của người khác mà chúng ta biết, đi vào con tim của chúng ta và thúc
đẩy chúng ta làm điều gì đó cho người khác.”
Trần
Đỉnh, SJ – Vatican News
https://www.vaticannews.va/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét