Từ
ngày 23 tháng 5 năm 2000, được sự chấp thuận của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô
II, Thánh Bộ Phụng Tự đã ra quyết định chọn Chúa Nhật II Phục Sinh là “Chúa
Nhật kính Lòng Chúa Xót Thương”; Cách đặc biệt hơn, năm nay cũng là Năm Thánh
Lòng Thương Xót. Vậy hai việc tôn kính này có gì giống nhau và có gì khác nhau?
Tôi không biết nên bắt đầu bằng cách
nêu bật những điểm giống nhau hay là những điểm khác nhau trước. Thật ra thì
nhiều điểm khác nhau không có nghĩa là đối nghịch nhau, nhưng bổ túc cho nhau
mà thôi. Chúng ta có thể bắt đầu bằng những điều tổng quát giống nhau, rồi sẽ
dần dần bước sang những điểm khác nhau.
Nói một cách tổng quát, chúng ta cần
phải nhấn mạnh đó là: “Không có gì khác nhau hết”, bởi vì cả hai đều quy về
Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã mạc khải tình thương Thiên Chúa đối với loài người
chúng ta, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng chính việc hiến mạng sống vì chúng
ta; cả hai đều đề cao tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta. Thật vậy, việc
tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu và việc tôn sùng lòng Thương xót Chúa đều dành
cho cũng một Chúa Giêsu (chứ không phải là hai Chúa khác nhau), và cả hai đều
nói đến tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta. Thánh Tâm (tức là trái tim)
là biểu hiệu của tình yêu; và lòng thương xót hẳn nhiên là nói đến tình yêu
rồi.
Chúng ta đừng bao giờ quên rằng, tất cả
các việc tôn kính đều nhắm đến một Ngôi Vị, một Chủ Thể, chứ không bao giờ dừng
lại ở hình thức hoặc tước hiệu bên ngoài. Chẳng hạn như khi tôn kính Đức Mẹ Mân
Côi, Đức Mẹ Carmel, Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, Đức Mẹ Lộ Đức, Đức Mẹ Fatima, Đức Mẹ
Lavang, Trái Tim Đức Mẹ,.v.v… thì tất cả đều nhắm đến bản thân của Đức Maria,
thân mẫu của Chúa Cứu Thế và của Hội Thánh. Chúng ta đừng nên dừng lại ở tước
hiệu, nhưng hãy nhìn đến Đức Mẹ, để bày tỏ lòng kính mến cũng như bắt chước
gương các nhân đức.
Trở lại với đề tài mà chúng ta đang
bàn, việc tôn kính Thánh Tâm Chúa Giêsu và việc tôn kính lòng thương xót của
Chúa đều hướng đến Chúa Giêsu. Thế nhưng, chính trong sự đồng nhất này mà ta
thấy có đôi nét khác biệt.
Những
khác biệt đó là gì?
Sự khác biệt thứ nhất đó là về thời
gian. Lòng sùng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu đã bắt nguồn từ thời các Giáo phụ,
nghĩa là từ ngàn năm thứ nhất của Kitô giáo. Nổi bật là các Giáo phụ như:
Origène, Augustino,…
Sang thế kỷ XII, lòng sùng kính Trái
Tim Chúa Giêsu được các thần học gia bàn đến trong những tác phẩm thần học,
chẳng hạn như: Thánh Alberto Cả, chân phúc Henri Suso Dòng Đaminh,... Trong số
những nhà thần bí nói đến Thánh Tâm vào thời kỳ ấy, nổi tiếng nhất là thánh nữ
Gertrude, sinh năm 1256 và qua đời năm 1301, là đan sĩ Dòng Xitô thuộc đan viện
Hefta bên Đức, với tác phẩm “Sứ giả của lòng thương xót Chúa”.
Sang thế kỷ XIV, chúng ta thấy thánh nữ
Catarina Siena đã viết rất nhiều về lòng thương xót của Thiên Chúa, nhưng thánh
nữ không gắn với việc tôn sùng Trái Tim; có chăng là thánh nữ nhận thấy biểu
tượng của lòng thương xót ở nơi bửu huyết của Chúa.
Thế nhưng, việc sùng kính Trái Tim Chúa
Giêsu chỉ thực sự phát triển mạnh mẽ vào thế kỷ XVII do ảnh hưởng của thánh nữ
Margarita Maria Alacoque (1647-1690). Hầu hết những bức ảnh vẽ Thánh Tâm Chúa
Giêsu được trưng bày trong các nhà thờ, nhà nguyện Công Giáo đều dựa theo phong
trào mà thánh nữ Margarita Margarita Alacoque cổ động. Thánh nữ là một tu sĩ
Dòng Thăm Viếng. Vào thời thánh nữ Margarita, Giáo Hội bị đe doạ bởi chủ nghĩa
Giansenit, trình bày Thiên Chúa như là một Đấng Công thẳng đáng sợ; Thánh Tâm
Chúa Giêsu nhắc nhở con người rằng Thiên Chúa là tình yêu, chứ không chỉ là
Đấng thẩm phán.
Tóm lại, việc tôn sùng Thánh Tâm Chúa
được phổ biến kể từ thế kỷ XVII là nhờ bởi hai vị thánh nổi tiếng, đó là:
- Thánh Jean Eudes, linh mục, sinh năm
1601 và qua đời năm 1680, đã thành lập hai Dòng tu, một nam một nữ, mang tên là
Hai Trái tim (nghĩa là: Trái tim Chúa Giêsu và Trái tim Đức Mẹ), cũng như cổ
động việc thiết lập một lễ phụng vụ kính Thánh Tâm Chúa Giêsu. Nên biết là, theo
thánh Jean Eudes, trái tim là trung tâm điểm của con người, vì thế tượng trưng
cho chính bản thân Chúa Giêsu, nơi gặp gỡ tình yêu với Chúa Cha, với nhân loại,
với vũ trụ.
- Vị thánh thứ hai của thế kỷ XVII là
thánh nữ Margherita Maria Alacoque thuộc Dòng Thăm Viếng, nhưng các văn phẩm
được phổ biến nhờ vị linh hướng là thánh Claude de la Colombière. Người ta
thường coi hai vị thánh này là những cổ động viên cho lòng tôn kính Thánh Tâm
trong toàn thể Hội Thánh, được các Đức Giáo Hoàng ủng hộ, không những qua việc
thiết lập lễ phụng vụ, mà còn qua nhiều văn kiện, quan trọng nhất là Đức Giáo
Hoàng Piô XII với Thông điệp Haurietis aquas năm 1956.
Còn
lòng sùng kính Lòng Thương Xót Chúa bắt nguồn từ khi nào?
Lòng thương xót của Chúa tuy đã được
các nhà thần học bàn đến từ lâu, nhưng trở thành phổ cập vào giữa thế kỷ thứ
XX, do ảnh hưởng của thánh nữ Faustina Kowalska (1905-1938). Vào thời thánh nữ
Faustina, nhân loại đang trải qua những cuộc tàn phá do những khủng hoảng chính
trị gây ra bởi những cuộc chiến tranh và những chủ nghĩa độc tài; lòng thương
xót Chúa nhắc nhở con người hãy tín thác vào Thiên Chúa, đừng sợ hãi, đừng thất
vọng.
Thế nên, khi nói đến việc tôn kính Lòng
Chúa Thương Xót, là chúng ta muốn nói đến hình thức tôn sùng được quảng bá do
bởi thánh nữ Faustina Kowalska. Vị thánh này sống vào tiền bán thế kỷ XX, sinh
năm 1905 và qua đời năm 1938. Chị cũng là một người tôn sùng Trái Tim Chúa
Giêsu.
Trong quyển Nhật ký, chị ghi lại lời
tâm sự của Chúa như thế này: “Này con của Ta, hãy biết rằng, trái tim của Ta là
lòng thương xót. Từ biển thương xót này mà các ân sủng trào ra khắp thế giới.
Không linh hồn đến gần Ta mà không được an ủi đi ra về. Mọi nỗi lầm than đều
được chôn vùi trong đáy của lòng thương xót của Ta, và mọi ơn huệ thánh hóa đều
trào ra từ suối này”. Trong một đoạn khác của quyển Nhật ký, thánh nữ đã bộc lộ
tâm tình thờ lạy Trái tim Chúa Giêsu ở trong bí tích Thánh Thể với những lời
như sau: “Ôi bánh thánh hằng sống, là sức mạnh duy nhất của con, nguồn mạch của
tình yêu và lòng thương xót, xin hãy ôm ấp thế giới và nâng đỡ các linh hồn yếu
đuối. Ôi, thật là giây phút diễm phúc khi Chúa Giêsu đã để lại cho chúng ta quả
tim đầy lòng thương xót của Người”.
Như vậy, đối tượng của việc tôn kính
Thánh Tâm và của việc tôn kính Lòng Chúa Thương Xót cũng là một, đó là tình yêu
của Chúa Giêsu dành cho nhân loại.
Trên
đây là những sự giống nhau và khác nhau nhìn cách tổng quát; vậy những gì còn
lại chỉ là điều nhỏ nhặt hay sao?
Tôi không dám nói rằng, những gì còn
lại đều là tiểu tiết, bởi vì khó mà lượng giá tầm quan trọng; nhưng mà chúng ta
hãy tiếp tục theo dõi những tương đồng và khác biệt.
Một điểm tương đồng đáng chúng ta lưu
ý, là hai người cổ động của hai việc tôn sùng này đều là nữ tu,và tương đối
trẻ: thánh nữ Margarita qua đời lúc 43 tuổi, thánh nữ Faustina qua đời lúc 33
tuổi. Dĩ nhiên, cả hai trường hợp này đều là mặc khải tư, nghĩa là không mang
lại chân lý nào mới cho kho tàng đức tin của Giáo Hội, nhưng chỉ đào sâu thêm
vài khía cạnh của đức tin, theo như sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo đã khẳng
định ở số 67.
Như vừa nói trên đây, cả hai nữ tu này
đều trùng hợp ở chỗ tôn kính tình yêu của Chúa Giêsu được biểu lộ qua Thánh
Tâm. Tuy nhiên, việc tôn kính được biểu lộ qua những tấm ảnh mà các vị muốn cổ
động. Đến đây, ta thấy có sự khác biệt trong cách diễn tả những hình ảnh đó:
- Hình ảnh Trái Tim Chúa theo thánh nữ
Margarita chỉ cho ta thấy, một trái tim bừng rực lửa mến chứ không có toàn thể
chân dung của Chúa. Trái Tim ấy có một vòng gai quấn chung quanh, nhắc đến cuộc
khổ nạn của Chúa. Nói cách khác, Trái Tim Chúa Giêsu gợi ra cuộc khổ nạn của
Chúa: vì yêu thương chúng ta, Ngài đã đổ máu mình ra cho chúng ta.
- Đang khi đó, bức tranh mà thánh nữ
Faustina được lệnh quảng bá thì trình bày toàn thân Chúa Giêsu, và là Chúa
Giêsu Phục Sinh. Thật vậy, Chúa Giêsu mặc áo dài trắng (có lẽ vừa tượng trưng
cho phẩm phục tư tế, vừa tượng trưng cho y phục của thân thể vinh hiển rạng
ngời), và trong tư thế đứng, giống như khi hiện ra cho các môn đệ sau khi sống
lại.
Như
vậy, khi tôn kính Thánh Tâm Chúa Giêsu là chúng ta tôn kính tình yêu của Thiên
Chúa phải không?
Chắc chắn rồi. Điều này đã được giải
thích bởi các nhà thần học từ thời Trung cổ cũng như trong các văn kiện của các
Giáo Hoàng thời cận đại. Chúng ta có thể trưng dẫn một đoạn văn điển hình của
Sách Giáo lý Hội Thánh Công Giáo viết như sau: “Thánh Tâm Chúa Giêsu, chịu đâm
thâu bởi tội lỗi của chúng ta và vì ơn cứu độ cho chúng ta, được coi như là dấu
chỉ chính yếu và biểu tượng của tình yêu mà Chúa Cứu chuộc không ngừng yêu
thương Thiên Phụ và tất cả mọi chúng sinh”.[1] Trong lễ trọng kính Thánh Tâm
Chúa Giêsu, các bản văn Kinh Thánh thường được trích dẫn hơn cả là cảnh Chúa
Giêsu chết trên thập giá, đã bị một tên lính đâm thâu, từ đó vọt ra máu và nước
(x. Ga 19,34).
Nói
như vậy, thì việc tôn kính lòng Chúa Thương Xót không thêm điều gì mới hay sao?
Lúc nãy, tôi đã lược qua lịch sử lòng
tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu, từ các nhà thần học và thần bí thế kỷ XIII, đến
các hai vị thánh thế kỷ XVII, và các văn kiện Giáo Hoàng trong thế kỷ XX. Các
tác phẩm ấy không lặp đi lặp lại những điều đã biết, nhưng đào sâu hơn các khía
cạnh súc tích của tình yêu Thiên Chúa. Trong bối cảnh này, chúng ta phải nhìn
nhận rằng, thánh nữ Faustina cũng góp phần vào việc giải thích sâu xa hơn về
lòng thương xót của Chúa. Chúng ta không có giờ để đi sâu vào việc nghiên cứu
tác phẩm của thánh nữ, và chỉ cần nhìn ngắm bức tranh về lòng Chúa thương xót
thì đủ rõ.
Qua bức tranh đó, chúng ta có cảm tưởng
là việc tôn kính này đi với mầu nhiệm Phục Sinh. Trên thực tế, lễ kính lòng
thương xót Chúa được mừng vào Chúa Nhật thứ II Phục Sinh. Đang khi đó, những
bức tranh cổ điển trưng bày Thánh Tâm Chúa thì vẽ bức tranh một trái tim bừng
cháy lửa, và chung quanh có quấn vòng gai. Điều này đưa chúng ta đến cuộc
Thương khó của Chúa Giêsu. Như vậy, ta có thể nói rằng, hai việc tôn kính trình
bày hai khía cạnh của mầu nhiệm Vượt qua: một bên là thập giá, bên kia là cuộc
phục sinh.
Ngoài ra, tôi nghĩ rằng, việc tôn kính
lòng Chúa thương xót bổ khuyết cho vài điểm xem ra hơi tiêu cực của việc tôn
kính Thánh Tâm Chúa. Thật vậy, trong lòng đạo đức bình dân, người ta cổ động
lòng tôn kính Thánh Tâm với những lời kêu gọi của Chúa rất thảm thiết: “Này đây
trái tim đã quá yêu thương loài người, nhưng luôn luôn bị phụ bạc”; vì thế, các
tín hữu hãy đền đáp lại tình yêu của Chúa qua việc đền tạ. Cách hình dung như
vậy có vẻ hạ giá tình yêu của Chúa, ra như tình yêu này còn tính toán: yêu để
được yêu lại; nếu không thì tủi! Tình yêu của Chúa đâu phải như thế! Đang khi
đó, bức tranh về lòng thương xót của Chúa cho thấy những dòng suối hồng ân tuôn
ra tràn trề từ cạnh sườn của Chúa Giêsu. Ở đây, con người được kêu gọi hãy mở
rộng cửa để đón nhận những hồng ân của Chúa. Dĩ nhiên, nếu ta không đón nhận
thì ta chịu thiệt thòi mà thôi, nhưng Thiên Chúa không ngừng ban phát ân sủng.
Vì thế, ở đây, lời kêu gọi không nhấn mạnh đến việc con người hãy đáp trả tình
yêu của Chúa, cho bằng hãy tin tưởng đến gần Chúa, dù mình tội lỗi đến mấy đi
chăng nữa.
Như
vậy, có phải là trong việc tôn sùng Thánh Tâm, Chúa Giêsu đòi hỏi con người
phải thi hành một nghĩa vụ, còn trong việc tôn sùng Lòng Chúa Thương Xót, con
người chỉ cần mở cửa lòng để đón nhận ân huệ của Chúa không?
Tôi nghĩ rằng sự so sánh như vậy cũng
có lý phần nào. Tuy nhiên, không phải là việc tôn sùng lòng thương xót Chúa
không đặt ra một nghĩa vụ nào.
- Nghĩa vụ thứ nhất là hãy tín thác vào
Chúa; điều này xem ra không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhất là vào thời buổi
hôm nay, con người tự hào về khả năng của mình, vào những thành tựu của khoa học
kỹ thuật, để rồi rơi vào tuyệt vọng khi khoa học không mang lại kết quả mong
muốn.
- Nghĩa vụ thứ hai cũng không đơn giản,
là hãy tỏ lòng thương xót đối với đồng loại.
Như vậy, thiết tưởng, thay vì sử dụng
hai khái niệm “nghĩa vụ” và “ân huệ” để đối chiếu hai hình thức tôn sùng, chúng
ta hãy dùng hai khái niệm khác: việc tôn sùng Thánh Tâm nhắc nhở những bổn phận
của chúng ta đối với Thiên Chúa; còn việc tôn sùng Lòng Chúa Thương xót nhắc
nhở những bổn phận của chúng ta đối với tha nhân.
Trên
đây, Cha đã nhắc đến bức tranh cổ võ lòng sùng kính Chúa Thương Xót của thánh
nữ Faustina, vậy Cha cho biết thêm ý nghĩa về bức tranh này thế nào?
Trước hết, tôi cần lưu ý một lần nữa
rằng: Việc tôn kính Thánh Tâm đã là tôn kính Lòng Chúa Thương Xót rồi. Vì thế,
trong bức ảnh nguyên bản trình bày về Lòng Chúa Thương Xót, thì không vẽ hình
Trái Tim; nhưng ở vài nơi, một số những họa sĩ đã thêm vào.
Đặc trưng của bức ảnh Lòng Chúa Thương
Xót nằm ở chỗ hai tia sáng màu đỏ và trắng nhạt, phát ra từ cạnh sườn bên trái của
Chúa Giêsu. Như tôi đã nói ở trên, ý tưởng này được gợi lên từ đoạn văn Tin
mừng thánh Gioan (Ga 19,34): một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn của Đức
Giêsu, tức thì, máu cùng nước chảy ra. Bản văn của Tin mừng chỉ nói là máu cùng
nước chảy ra, nhưng bức tranh của thánh nữ Faustina đã tô màu thành hai tia
sáng màu đỏ và trắng.
Thực ra, từ thời các Giáo phụ, quang
cảnh này đã được giải thích theo nhiều nghĩa.
- Một nghĩa trực tiếp hơn cả là máu và
nước là biểu tượng của hai Bí tích Thánh Thể và Thánh Tẩy.
- Một nghĩa xa hơn nữa là quang cảnh
này được liên kết với việc thành lập Hội Thánh. Cũng như xưa kia, bà Eva được
dựng nên từ cạnh sườn ông Adam thiếp ngủ, thì nay Hội Thánh là bà Eva mới cũng
được dựng nên từ cạnh sườn của Đức Giêsu là Adam mới thiếp ngủ trên thập giá.
Nói
như vậy, bức tranh của thánh nữ Faustina gợi lên việc Chúa Giêsu chịu chết trên
thập giá hay việc Chúa Phục Sinh?
Cả hai. Đoạn văn vừa trích dẫn thuật
lại cảnh Chúa Giêsu chịu chết trên thập giá. Nhưng khi thuật lại việc Chúa Phục
Sinh hiện ra với các tông đồ, tám ngày sau khi sống lại, thì thánh Gioan cũng
nói đến việc Chúa bảo ông Tôma: “Hãy đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay
Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy”. Ta có thể nói được, là việc mời
gọi thánh Tôma cũng là lời mời gọi tất cả chúng ta hãy tiến lại gần Chúa, và
hãy tín thác vào Chúa. Như vậy bức họa của thánh nữ Faustina vừa gợi lên ý
tưởng Tử Nạn, vừa gợi lên ý tưởng Phục Sinh; nói tắt là gợi lên mầu nhiệm Vượt
Qua. Lễ kính Lòng Chúa Thương Xót được mừng vào Chúa Nhật Bát Nhật Phục Sinh,
còn lễ Thánh Tâm được mừng vào Thứ Sáu sau lễ kính Mình Thánh Chúa.
Và
bức họa Lòng Chúa Thương Xót cũng gợi lên Bí tích Thánh Thể nữa đúng không?
Đúng vậy! như tôi vừa nói ở trên. Tuy
nhiên, đến đây, chúng ta lại gặp một điểm vừa tạo nên sự trùng hợp vừa tạo nên
sự khác biệt giữa hai việc tôn kính. Thật vậy, việc tôn kính Thánh Tâm Chúa
Giêsu gắn liền với việc tôn kính Thánh Thể; đặc biệt qua việc làm giờ thánh
trước Mình Thánh Chúa và việc rước lễ ngày Thứ Sáu đầu tháng. Mặt khác, bức họa
Lòng Chúa Thương Xót nhắc đến Bí tích Thánh Thể qua tia sáng màu đỏ phát ra từ
cạnh sườn Chúa Giêsu, mà các Giáo phụ đã giải thích như là máu (biểu tượng của
Bí tích Thánh Thể), đang khi tia sáng màu trắng như là nước (biểu tượng cho Bí
tích Rửa Tội).
Ngoài ra, điểm khác biệt nằm ở chỗ:
Thánh nữ Margarita kêu gọi chúng ta đến gần Thánh Tâm để làm việc đền tạ vì
những tội vô ân lạnh nhạt, đứng trước tình yêu của Chúa Giêsu, cách riêng những
lần xúc phạm đến Bí tích Thánh Thể. Những ý tưởng thường được nhắc đến là: đền
bồi, phạt tạ, an ủi, hối lỗi,... Đang khi đó, thánh nữ Faustina mời gọi chúng
ta hãy đến gần Lòng Chúa Thương Xót để lãnh nhận hồng ân của Chúa, ra như để
hứng lấy những dòng nước trào ra từ cạnh sườn của Chúa.
Nhân
nói về việc sùng kính Lòng Chúa Thương Xót, có phải Đức Thánh Cha Gioan Phaolô
II đã ban hành Thông điệp về Lòng Chúa Thương Xót phải không?
Đúng thế, nhưng nên cẩn thận để tránh
hiểu lầm. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã biết đến chị Faustina Kowalska từ
khi còn là giám mục Cracovia. Ngài đã tuyên chân phước và hiển thánh cho chị,
cũng như đã ấn định lễ kính Lòng Chúa Thương Xót vào Chúa Nhật thứ II Phục
Sinh. Đây là điều mà ai cũng biết rồi.
Mặt khác, ngài đã viết nhiều Thông
điệp, Tông huấn, Tông thư, Sứ điệp, Huấn giáo về Thánh Tâm Chúa Giêsu. Đặc biệt
là Sứ điệp nhân dịp 100 năm dâng hiến loài người cho Thánh Tâm, ký tại Varsavia
ngày 11 tháng 6 năm 1999, tóm tắt những lần ngài đã can thiệp về đề tài Thánh
Tâm. Thông điệp Dives in misericordia được ban hành ngày 30 tháng 11 năm 1980,
bàn về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Tuy nhiên, ở đây, đối tượng suy niệm của
Thông điệp không phải là Đức Kitô, nhưng là Đức Chúa Cha, Đấng đã mặc khải Lòng
Thương Xót qua Đức Kitô. Thông điệp cũng đề cập đến Thánh Tâm Chúa Giêsu ở số
13. Từ đó, người ta cũng vạch ra một điểm mới trong việc tôn kính Lòng Thương
Xót của Chúa, đó là: tuy hướng đến Chúa Giêsu Phục Sinh, nhưng mở rộng đến cả
Ba Ngôi Thiên Chúa. Dù nói gì đi nữa, điều quan trọng là chúng ta hãy tin tưởng
tuyệt đối vào tình yêu của Thiên Chúa.
Trên
đây, Cha nói đến cả hai lòng tôn sùng đều dành cho Chúa Giêsu. Thế nhưng, Thông
điệp của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II về Lòng Chúa Thương Xót lại hiểu về Chúa
Cha. Tại sao có sự khác biệt như vậy?
Không có gì khác biệt quan trọng. Cụm
từ “Thiên Chúa giàu lòng thương xót” được trích từ thư thánh Phaolô gửi cộng
đoàn Epheso (Ep 2,4). Thông điệp cũng trưng dẫn dụ ngôn của người cha nhân lành
đón tiếp đứa con hoang đàng. Đức Giêsu là hiện thân của lòng thương xót của Thiên
Chúa dành cho nhân loại: Đức Giêsu mạc khải chân lý này không những bằng lời
giảng mà còn bằng hành động, khi trao hiến mạng sống cho chúng ta: qua cuộc đời
của Đức Giêsu, chúng ta có dịp cảm nghiệm Thiên Chúa Cha yêu thương chúng ta
như thế nào: Ngài yêu thương đến nỗi đã ban chính Con Một của mình cho chúng
ta. Chúng ta hãy cảm tạ Ngài vì lòng thương xót ấy, và chúng ta xin Cha đổ tràn
Thánh Linh xuống tâm hồn chúng ta để chúng ta có khả năng tin tưởng vào Ngài và
cảm thông với tha nhân.
Lm Giuse Phan Tấn Thành, OP.
(http://daminhvn.net)
---------------------------------------------------
[1] Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo,
số 478.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét