Một ngày nọ, Nhút Nhát hỏi Liều Lĩnh:
Cậu sẽ lao đầu vào thất bại để tự rút cho mình một bài học hay sẽ học tập những
bài học mà người đã từng thất bại trước truyền lại cho cậu?
Liều Lĩnh đáp: Có lẽ tớ sẽ tự trải
nghiệm, vì có truyền đạt hay đến mấy mà chưa trải nghiệm thì tớ không tin sẽ
nhớ bài học đó.
Nhút Nhát thở dài! Thế ư? Nhưng thất
bại thì sẽ đánh mất nhiều thứ lắm! Tớ sẽ học hỏi từ những người đi trước, để
không sai sót trong cuộc đời. Nhút Nhát trở thành cỗ máy được lập trình mỗi
ngày, cậu học giỏi nhưng lại né tránh các mối quan hệ; cậu không dám tham gia
trò chơi của tập thể, thích vẽ nhưng lại từ bỏ ước mơ vì sợ thất bại. Cậu vào
đại học Y, chuỗi ngày nhàm chán bắt đầu và tìm đến Liều Lĩnh.
- Nhút Nhát hỏi: Tại sao cậu có nhiều
bạn thế? Vì tớ chủ động kết bạn với mọi người.
- Nhưng cậu sẽ gặp những người bạn xấu?
Nhờ những người bạn xấu, tớ mới biết quý những người bạn tốt thật sự.
- Tại sao cậu lại yêu thương một người
hết lòng khi biết rằng sẽ chẳng có gì là mãi mãi? Vì tớ là con người, chứ không
phải cỗ máy, như cậu! Bạn muốn sống như Nhút Nhát hay Liều Lĩnh?
Quả thật, câu chuyện trên giúp ta nhận
ra chân lý sống, nếu muốn đi đến thành công, đừng sợ thất bại và đừng tuyệt
vọng. Nhưng sau mỗi lần thất bại, mỗi người phải biết cách đứng lên và rẽ qua
một con đường khác để đi đến thành công.
BT: QUANG VINH

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét