Tin Mừng Lc 19,1-10
Khi ấy, Chúa Giêsu vào Giêricô và đi ngang qua thành, thì kìa, có một người tên là Giakêu, ông thủ lãnh những người thu thuế và là người giàu có. Ông tìm cách để nhìn xem Chúa Giêsu là người thế nào, nhưng không thể được, vì người ta đông quá, mà ông lại thấp bé. Vậy ông chạy lên trước, trèo lên một cây sung để nhìn xem Người, vì Người sắp đi ngang qua đó. Khi vừa đến nơi, Chúa Giêsu nhìn lên và trông thấy ông ấy, nên Người bảo ông rằng: "Hỡi Giakêu, hãy xuống mau, vì hôm nay Ta phải lưu lại tại nhà ngươi". Ông vội vàng trụt xuống và vui vẻ đón tiếp Người. Mọi người thấy vậy, liền lẩm bẩm rằng: "Ông này lại đến trọ nhà một người tội lỗi". Ông Giakêu đứng lên thưa cùng Chúa rằng: "Lạy Ngài, tôi xin bố thí nửa phần của cải tôi cho kẻ khó, và nếu tôi có làm thiệt hại cho ai điều gì, tôi xin đền gấp bốn". Chúa Giêsu bảo ông ấy rằng: "Hôm nay nhà này được ơn cứu độ, bởi người này cũng là con cái Abraham. Vì chưng, Con Người đến tìm kiếm và cứu chữa điều gì đã hư mất".
-------------------------------------
Gợi ý suy niệm: Chuyện ông Giakêu
Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật lại cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và ông Giakêu.
Ông Giakêu là thủ lãnh những người thu thuế, nên rất giàu có. Đây là cái nghề bị người dân khinh bỉ vì cộng tác với đế quốc Rôma thu thuế, nhẫn tâm bòn rút xương máu đồng bào để làm giàu cho ngoại bang và cho riêng mình. Vì vậy, ông bị xem là kẻ tội lỗi công khai, liệt kê chung vào hạng đỉ điếm, thuộc khối người bị đẩy ra bên lề cộng đồng Do Thái, và đó chính là “cái đã hư mất” mà Chúa Giêsu đến tìm kiếm và cứu chữa.
Ông Giakêu ước muốn được gặp Chúa Giêsu. Ước muốn này có thể phần lớn do tính tò mò và nó đã thúc đẩy ông tìm mọi cách để thấy Chúa Giêsu. Tuy nhiên, vì dân chúng đi theo Chúa Giêsu quá đông, mà vóc người ông thì lại thấp bé, nên ông có sáng kiến: chạy về phía trước và leo lên một cây sung để chờ sẵn. "Chạy và trèo lên cây" là những chuyện chỉ hợp với các trẻ em, nhưng ông chấp nhận trở thành lố bịch, vì để được thấy Chúa Giêsu, biểu lộ ông ước muốn được thấy Người đến dường nào.
Trong khi mọi người không màng tới ông Giakêu đang ở trong tư thế rất khôi hài, Chúa Giêsu đã bày tỏ sự quan tâm đến ông bằng những cử chỉ và thái độ rất là “người” như: “đi tới chỗ ấy”, “nhìn lên”, “nói với ông”. Đây không chỉ là một cuộc thăm viếng xã giao, mà là một cuộc gặp gỡ nằm trong ý muốn của Thiên Chúa (“hôm nay tôi phải ở lại nhà ông”), nằm trong sứ mạng của Người.
Sau khi gặp gỡ Chúa Giêsu trong bữa tiệc thân tình tại nhà, ông Giakêu đã được biến đổi, trở nên một người quảng đại, biết tôn trọng lẽ công bằng nên ông đã phát biểu: "Nếu tôi có làm thiệt hại cho ai điều gì, tôi xin đền gấp bốn" (Lc 19,8b). Mức bồi thường này vượt qua mức Luật đòi hỏi (x. Xh 21,37; Ds 5,5-7; Lv 5,21-24: trả lại món tài sản đã lấy, cộng với 1/5 giá trị món đó); đồng thời, ông còn biết sống tinh thần bác ái, sẵn sàng chia sẻ gia tài của mình cho người nghèo: "Tôi xin bố thí nửa phần của cải tôi cho kẻ khó" (Lc 19,8a).
Nhờ gặp gỡ Chúa Giêsu là Đấng "đến tìm kiếm và cứu chữa điều gì đã hư mất" (Lc 19,10), nên ông Giakêu và cả gia đình biến đổi và được Chúa Giêsu chúc phúc: "Hôm nay nhà này được ơn cứu độ, bởi người này cũng là con cái Abraham" (Lc 19,9).
Xin Chúa giúp chúng ta biết khao khát gặp gỡ Chúa qua việc lắng nghe và thực hành Lời Chúa và đặc biệt, gặp gỡ Chúa nơi những người nghèo khổ, bằng thái độ và lời nói rất “người” (sự quan tâm, cử chỉ thân ái, lời nói dịu dàng...) của chúng ta, để có thể đưa người khác đến những biến đổi rất “thánh”. Vì vậy, chúng ta phải sống thế nào để sự hiện diện và lối sống của mình, làm cho "ngày hôm nay” trở thành "ngày của Thiên Chúa" xuất hiện cho tha nhân. Nhờ đó, chúng ta sẽ được Chúa biến đổi và xứng đáng được Chúa chúc lành.
LM THANH YÊN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét