Tin
Mừng Lc 17,11-19
Khi Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, Người
đi qua biên giới Samaria và Galilêa. Khi Người vào một làng kia, thì gặp mười
người phong cùi đang đứng ở đàng xa, họ cất tiếng thưa rằng: "Lạy Thầy
Giêsu, xin thương xót chúng tôi". Thấy họ, Người bảo họ rằng: "Các
ngươi hãy đi trình diện với các tư tế". Trong lúc họ đi đường, họ được
lành sạch. Một người trong bọn họ thấy mình được lành sạch, liền quay trở lại,
lớn tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và tạ ơn
Người, mà người ấy lại là người xứ Samaria.
Nhưng Chúa Giêsu phán rằng: "Chớ
thì không phải cả mười người được lành sạch sao? Còn chín người kia đâu? Không
thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này". Rồi
Người bảo kẻ ấy rằng: "Ngươi hãy đứng dậy mà về: vì lòng tin của ngươi đã
cứu chữa ngươi".
----------------------------------------------------
Gợi ý suy niệm:
Lòng biết ơn.
Câu chuyện về lòng biết ơn thật đáng để
cho mỗi người chúng ta suy nghĩ. Tin mừng Chúa nhật 28 thường niên hôm nay đã
tường thuật như sau: “Khi Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, Người đi qua biên giới
Samaria và Galilêa. Khi Người vào một làng kia, thì gặp mười người phong cùi
đang đứng ở đàng xa, họ cất tiếng thưa rằng: “Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót
chúng tôi”. Thấy họ, Người bảo họ rằng: “Các ngươi hãy đi trình diện với các tư
tế” (Lc 17, 11-14).
Trên bước đường đi rao giảng Tin mừng,
Nhiều lần Đức Giêsu bày tỏ tấm lòng ưu ái của Ngài đối với những người phong
hủi. Ngài đã trả lời cho những sứ giả Gioan Tẩy Giả sai đến: “Các anh cứ
về thuật lại cho ông Gioan những điều mắt thấy tai nghe: người mù được thấy, kẻ
què được đi, người cùi được sạch…” (Lc 7, 22; Mt 11, 5). Với các môn đệ
Ngài sai đi thi hành sứ vụ, Ngài vạch ra như một chương trình: “Dọc đường
hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. Anh em hãy chữa lành người đau yếu,
làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh…” (Mt 10,
7-8). Vì thế hôm nay khi gặp 10 người phong cùi đến van xin: “Lạy thầy
Giêsu, xin thương xót tôi”, Ngài đã chạnh lòng thương xót họ. Thay vì chữa lành
ngay, Đức Giêsu chỉ nói với họ: các ngươi hãy đi trình diện với các tư tế như
một dấu chỉ đã được lành bệnh.
“Trong lúc họ đi đường, họ được lành
sạch. Một người trong bọn họ thấy mình được lành sạch, liền quay trở lại, lớn
tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và tạ ơn
Người, mà người ấy lại là người xứ Samaria. Nhưng Chúa Giêsu phán rằng: “Chớ
thì không phải cả mười người được lành sạch sao? Còn chín người kia đâu? Không
thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này”. Rồi Người
bảo kẻ ấy rằng: “Ngươi hãy đứng dậy mà về: vì lòng tin của ngươi đã cứu chữa
ngươi” (Lc 17, 14-19).
Tất cả giá trị của câu chuyện cốt ở nơi
phần khai triển sau cùng này. “Đang khi đi thì họ đã được sạch”, chỉ một người
quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. “Anh ta sấp mình dưới chân
Đức Giêsu”, đây là cử chỉ thờ lạy vì đối với anh chỉ một mình Thiên Chúa mới có
thể chữa lành chứng bệnh khủng khiếp này. Và anh bày tỏ tấm lòng biết ơn đối
với vị ân nhân đã thi ân giáng phúc cho mình. Chỉ vào lúc này, Luca mới chỉ
ra “anh ta lại là người Samari”. Người Do thái xem người Samari như tên
ngoại bang đáng nguyền rủa, kẻ lạc giáo đáng khinh bỉ. Một lần nữa, chính qua
cách hành xử của người Samari mà Chúa Giêsu đưa ra một bài học cho đám đông,
cho những người Pharisêu, và cho tất cả môn đệ Ngài.
Tin mừng của Chúa nhật 28 thường niên
nhắc nhở chúng ta: lòng biết ơn là điều mỗi người phải thể hiện trong cuộc
sống: biết ơn Thiên Chúa, biết ơn những người chung quanh: những người đã sinh
thành, đã nuôi dưỡng, đã giúp đỡ chúng ta trong cuộc sống. Ngoài ra cũng đừng
bao giờ xem thường người khác, vì đôi khi cách ứng xử của họ là bài học cho mỗi
người chúng ta.
Lm.
Micae Hoàng Đô Đốc, MF

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét