Lc
16,10-13 {hoặc 1-13}
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ
rằng: {"Một người phú hộ kia có một người quản lý, và người này bị tố
cáo đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: 'Tôi nghe
nói anh sao đó? Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay, anh không
thể làm quản lý nữa'. Người quản lý nghĩ thầm rằng: 'Tôi phải làm thế nào, vì
chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi.
Tôi biết phải liệu thế nào, để khi mất chức quản lý, thì sẽ có người đón tiếp
tôi về nhà họ'.
"Vậy anh gọi từng con nợ của chủ
đến và hỏi người thứ nhất rằng: 'Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?' Người ấy đáp:
'Một trăm thùng dầu'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hãy lấy văn tự, ngồi xuống
mau mà viết lại: năm mươi'. Rồi anh hỏi người khác rằng: 'Còn anh, anh mắc nợ
bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm giạ lúa miến'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh
hãy lấy văn tự mà viết lại: tám mươi'. Và chủ khen người quản lý bất lương đó
đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này khi đối xử với đồng loại thì
khôn khéo hơn con cái sự sáng.
"Phần Thầy, Thầy bảo các con: Hãy
dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ
đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời.}
"Ai trung tín trong việc nhỏ, thì
cũng trung tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối
trong việc lớn. Vậy nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối,
thì ai sẽ giao phó của chân thật cho các con?
"Không đầy tớ nào có thể làm tôi
hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ
nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được".
---------------------------------------
Gợi ý suy niệm: Quản lý trung tín
Mạnh Thường
Quân nhà giàu, cho vay mượn nhiều. Một hôm sai Phùng Nguyên sang đất Tiết đòi nợ.
Trước khi đi, Phùng Nguyên hỏi: "Ngài có muốn mua gì không?". Mạnh
Thường Quân trả lời: "Ngươi xem thứ gì nhà chưa có thì mua". Khi đến
đất Tiết, Phùng Nguyên cho gọi dân tới bảo rằng: "Các ngươi nợ bao nhiêu,
Mạnh Thường Quân đều cho cả". Rồi chẳng tính vốn lời, đem văn tự ra đốt sạch.
Khi trở về, Phùng Nguyên nói với Mạnh Thường Quân: "Nhà ngài không thiếu
gì, có lẽ chỉ thiếu ơn nghĩa. Tôi đã trộm mua ở đất Tiết cho ngài rồi. Tôi chắc
là đẹp ý ngài". Về sau Mạnh Thường Quân bị bãi quan, về ở đất Tiết. Dân ở đây nhớ ơn xưa ra đón rước đầy đường. Mạnh Thường Quân ngoảnh lại bảo Phùng
Nguyên: "Đó hẳn là cái ơn nghĩa mà ông đã mua cho tôi ngày trước".
Nghe chuyện
này, có lẽ mọi người đều đồng ý với Mạnh Thường Quân rằng Phùng Nguyên thực là
người quản lý trung thành và khôn ngoan. Trung thành vì ông đã biết cách làm lợi
cho chủ. Khôn ngoan vì ông biết nhìn xa trông rộng, đầu tư vào những chương
trình có ích lợi lâu dài. Nhờ sự khôn ngoan của Phùng Nguyên, Mạnh Thường Quân
đã vượt qua được những khó khăn gian khổ (trích suy niệm của ĐTGM Ngô Quang Kiệt).
Khi nghe dụ ngôn Đức Giêsu phán cùng
các môn đệ: “Một người phú hộ kia có một người quản lý, và người này bị tố cáo
đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: 'Tôi nghe nói
anh sao đó? Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay, anh không thể
làm quản lý nữa'. Người quản lý nghĩ thầm rằng: 'Tôi phải làm thế nào, vì chủ
tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Tôi
biết phải liệu thế nào, để khi mất chức quản lý, thì sẽ có người đón tiếp tôi về
nhà họ”.
Người quản lý trong dụ ngôn hôm nay đã
hành động thật khôn khéo, khi biết thu xếp công việc của mình trước khi mất việc.
Anh ta đã bớt cho các con nợ: người nợ 100 thùng dầu, giờ chỉ còn 50; người nợ
100 giạ lúa miến, giờ chỉ còn 80. Kết luận người chủ đã khen người quản lý hành
động khôn khéo.
Đức Giêsu đã
dùng dụ ngôn này để dạy dỗ các môn đệ: “Phần Thầy, Thầy bảo các con: Hãy dùng
tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp
các con vào chốn an nghỉ đời đời. Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung
tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn.
Vậy nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao
phó của chân thật cho các con?”.
Khi đọc bài Tin
mừng hôm nay, nhiều người trong chúng ta sẽ tự hỏi: dụ ngôn này có phù hợp với
tôi không, vì không phải là người quản lý, không có tiền bạc, không có địa vị?
Khi nói đến quản lý, chúng ta phải hiểu theo nghĩa rộng, vì quản lý không chỉ
có nghĩa là người quản lý tài sản, mà mỗi người trong đời sống hằng ngày còn phải
quản lý nhiều thứ: thời gian, sức khỏe, gia đình…
Theo nghĩa rộng
này, mỗi người đều là người quản lý. Trong khi đó mỗi người đều có thời gian nhất
định. Như lời Thánh vịnh 90, 10: “Tính tuổi thọ, trong
ngoài bảy chục,mạnh giỏi chăng là được tám mươi”. Mỗi con người đều có một khoảng
thời gian sống trên trần gian, do đó phải biết quản lý thế nào cho sinh lợi.
Xã hội hôm nay
ngày càng phát triển, làm cho điều kiện sống được nâng cao, nhưng cũng kéo theo
nhiều hệ lụy: hằng ngày đi trên đường, có nhiều người phóng nhanh, vượt ẩu; hằng
đêm, có nhiều người thiêu thân trong các vũ trường, quán bar… ? Họ đang lãng
phí cuộc đời khi đốt hàng đống tiền vào thuốc lắc, vào bài bạc và biết bao tệ nạn
xã hội khác… Nhiều người khi túng tiền còn đi đoạt mạng người khác để chiếm đoạt
tài sản.
Là những người
Kitô hữu, chúng ta phải là những người quản lý trung tín. Có thể không có nhiều
tiền bạc để quản lý, nhưng có rất nhiều thứ khác cần phải quản lý. Hãy tuân
theo lời Đức Giêsu dạy: “Ai trung tín trong việc nhỏ, thì sẽ trung tín trong việc
lớn. Ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn. Vậy nếu các
con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao phó của chân
thật cho các con”.
Nếu mỗi người
biết trung tín trong đời sống đức tin, họ sẽ trở nên những người quản lý tốt
lành và phần thưởng sẽ bội hậu trên cõi hằng sống.
Lm.
Micae Hoàng Đô Đốc, MF

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét