Từng có người làm một thí nghiệm thực
tế như thế này: Anh ta tổ chức 3 đội, yêu cầu mỗi đội chinh phục 3 ngôi làng
khác nhau, cách điểm xuất phát 10km.
Đội thứ nhất không biết tên của
ngôi làng đó, cũng không biết quãng đường cụ thể bao xa mà chỉ nói với họ rằng
cứ đi theo người hướng dẫn.
Mới đi được chừng 3km, trong đội đã có
người kêu mệt, đi được nửa đường thì vài người bắt đầu tức giận, họ than thở
rằng tại sao lại phải đi xa như thế, khi nào mới đến nơi… Có người thậm chí còn
ngồi lì bên đường không muốn đi tiếp nữa, càng đi, họ càng chán nản, cảm xúc
mỗi lúc một tệ.
Đội thứ hai biết tên ngôi làng và
độ dài quãng đường nhưng bên đường không có cột mốc ghi cây số. Họ chỉ dựa vào
kinh nghiệm của bản thân để đánh giá xem mình đã đi được bao xa và còn cách
ngôi làng bao xa.
Đi được một nửa đường, phần lớn các
thành viên trong đội đều muốn biết họ đã đi được bao xa, một người có kinh
nghiệm lên tiếng: "Chúng ta đã đi được nửa đường rồi."
Và thế là mọi người lại động viên nhau
tiếp tục đi về phía trước.
Khi đi được ¾ quãng đường, mọi người
bắt đầu thấy chán và cảm thấy mệt rã rời mà đường thì có lẽ vẫn còn khá dài,
bất ngờ một người nói: "Sắp đến nơi rồi!"
Nhờ câu nói ấy, mọi người như được tiếp
thêm động lực, tăng tốc tiến về đích.
Đội thứ ba không chỉ biết tên ngôi
làng, khoảng cách từ điểm xuất phát đến ngôi làng và trên đường, cứ mỗi km lại
có một cột mốc.
Mọi người vừa đi vừa nhìn cột mốc bên
đường, cứ mỗi lần rút ngắn được 1km đường đi, họ lại có thêm một niềm vui nho
nhỏ. Trên hành trình của mình, vừa đi họ vừa dùng tiếng hát, tiếng cười xua tan
mệt mỏi, cảm xúc vì thế mà vui vẻ hưng phấn. Họ cũng là đội đến đích nhanh
nhất.
Lời
bình
Khi con người chúng ta hành động và có
mục tiêu cụ thể, đồng thời thường xuyên đối chiếu giữa hành động thực tế với
mục tiêu, nắm rõ tốc độ tiến hành của bản thân còn cách mục tiêu bao xa, động
cơ của hành động sẽ được duy trì và gia cố thêm vững chắc, từ đó, con người sẽ
tự giác khắc phục mọi khó khăn và nỗ lực đạt được mục tiêu đã đề ra.
Còn khi hành động mà không có bất cứ
mục tiêu cụ thể nào được vạch ra, cũng không có cơ sở nào để căn cứ đối chiếu,
nó sẽ khiến con người ta dễ rơi vào trạng thái mông lung mù mịt, không có
phương hướng.
Việc này dễ khiến con người nhanh nản
chí và lãng phí 4 thứ quan trọng trong đời, đó là thời gian, công sức, tiền bạc
và cảm xúc tích cực trong suốt cả quá trình hành động mà không có mục tiêu rõ
ràng đó.
Nguyễn
Nhung
theo Trí Thức Trẻ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét