Là người sống trên đời, không ai là
không muốn có một cuộc sống sung túc, an vui, mãi mãi thịnh vượng. Tuy nhiên,
không phải ai cũng biết được rằng tích đức chính là chìa khóa để có được phú
quý muôn đời.
Tích
đức là tích cho muôn đời
Năm xưa, có một vị quan thời Minh trong
khi kiểm tra lại ngân khố địa phương thì thấy thừa ra 34 vạn lượng vàng. Số
vàng này vốn dùng để trả lương cho quân sĩ, nhưng do lâu ngày không có chiến
tranh, nhiều binh sĩ giải ngũ nên lương tồn đọng lại thành con số khổng lồ như
vậy. Số tiền này trong sổ sách được ghi là đã chi tiêu, triều đình không một ai
hay biết. Viên quan này định báo cáo lại lên triều đình để thu hồi lại số vàng
còn tồn đọng trên.
Một vị đồng liêu thấy vậy liền khuyên
rằng: "Tiền này không phải lấy của dân, cũng không phải là lạm vào quốc
khố của triều đình. Ngài có bốn đứa con, sao không giữ lại 4 vạn lượng để dành
cho mỗi đứa 1 vạn lượng, gửi lại triều đình 30 vạn lượng, triều đình vừa thu
hồi lại được kim ngân, gia đình cũng có chút tích lũy".
Viên quan nghe thấy vậy liền cười nói:
"Tôi làm quan thanh liêm đã hơn chục năm, tích được chút phúc đức cho con
cháu, nếu giờ làm như vậy, chẳng phải uống phí hơn chục năm giữ gìn
sao?". Sau đó ông nộp lại toàn bộ số tiền cho triều đình, không giữ lại dù
chỉ một đồng. Từ đó, danh tiếng của ông ngày càng vang xa, mọi người đều tán
dương ông đúng là một bậc chính nhân quân tử. Sau đó ông không ngừng được cất
nhắc, chức vị càng ngày càng lớn. Con cái cũng học theo đức tính tốt của ông,
ai cũng có chức vị trong triều đình, hưng thịnh nhiều đời.
Tích
vàng chỉ là tích cho vài năm
Lại có một viên quan triều Thanh rất
giỏi vơ vét mồ hôi nước mắt nhân dân, tham ô tích trữ được rất nhiều tiền tài.
Sau bị truy tố, bãi miễn chức quan. Hắn về quê mua mười vạn mẫu ruộng tốt, trở
thành kẻ giàu có nhất tại địa phương. Kẻ này chỉ lo kiếm tiền bất chính, không
lo tích đức, dạy dỗ con cái, ai cũng cho rằng không sớm thì muộn hắn sẽ bị báo
ứng.
Hắn chỉ có một đứa con trai và một đứa
cháu. Cả nhà ai cũng chỉ lo ăn chơi, tiêu xài hoang phí. Sinh lực bị tổn hại,
cả con và cháu hắn đều đoản mệnh mà chết. Sau khi con cháu chết, hắn cũng hết
sức đau lòng, không lâu sau cũng lâm trọng bệnh mà mất, gia sản cũng nhanh
chóng tiêu tan.
Trước khi chết, hắn có trăng trối lại
rằng: "Ta làm quan chức vị không hề nhỏ, gia sản cũng không ít, nhưng cuối
cùng lại tuyệt tự, gia đạo suy sụp, trắng tay vẫn hoàn trắng tay, đây quả là
báo ứng!".
Cuộc đời luôn có nhân quả khó đoán
định, chẳng ai biết được tương lai sẽ ra sao. Duy chỉ có tích đức, làm việc
thiện ngay từ hôm nay, lợi ích lâu dài sau này sẽ không thể nào mà đo đếm
được. Vị quan nhà Minh nhờ giữ vững được danh tiết, nên không chỉ có cả đời phú
quý an khang, mà muôn đời con cháu sau này cũng được sung túc. Viên quan thời
Thanh không từ thủ đoạn vơ vét của cải, tuy có thể làm lợi được ngay tức thì,
nhưng cuối cùng không những tán gia bại sản mà còn chẳng có con cháu để thờ
phụng. Vậy mới biết, tích vàng có thể mang lại cái lợi của vài năm, làm sao có
thể sánh được với cái lợi muôn đời của tích đức.
Lê
Dương
Theo Trí Thức Trẻ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét