Tin Mừng Lc 10,25-37
Khi ấy, có một người
thông luật đứng dậy hỏi thử Chúa Giêsu rằng: "Thưa Thầy, tôi phải làm gì
để được sự sống đời đời". Người nói với ông: "Trong Lề luật đã chép
như thế nào? Ông đọc thấy gì trong đó?" Ông trả lời: "Ngươi hãy yêu
mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết sức và hết trí khôn
ngươi, và hãy thương mến anh em như chính mình". Chúa Giêsu nói: "Ông
đã trả lời đúng, hãy làm như vậy và ông sẽ được sống". Nhưng người đó muốn
bào chữa mình, nên thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Nhưng ai là anh em của
tôi?" Chúa Giêsu nói tiếp:
"Một người đi từ
Giêrusalem xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy, đánh
nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ một tư tế cũng đi qua
đường đó, trông thấy nạn nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến
đó, trông thấy nạn nhân, cũng đi qua. Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến
gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. Người đó lại gần, băng bó những
vết thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa mình, đưa về quán trọ săn
sóc. Hôm sau, lấy ra hai quan tiền, ông trao cho chủ quán mà bảo rằng: 'Ông hãy
săn sóc người ấy và ngoài ra, còn tốn phí hơn bao nhiêu, khi trở về, tôi sẽ trả
lại ông'. Theo ông nghĩ, ai trong ba người đó là anh em của người bị rơi vào
tay bọn cướp?" Người thông luật trả lời: "Kẻ đã tỏ lòng thương xót
với người ấy". Và Chúa Giêsu bảo ông: "Ông cũng hãy đi và làm như
vậy".
---------------------------------------
Suy
niệm: Ai là anh em của tôi?
Có một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng: ở một thành phố
nọ, có một Ông Hoàng sống một cuộc đời rất hạnh phúc. Vì thế khi ông chết, người
ta đã làm một bức tượng của ông, đặt trên một cái bệ cao giữa thành phố và đặt
tên là Ông Hoàng Hạnh Phúc, như là biểu tượng may mắn sẽ mang hạnh phúc đến cho
mọi người dân trong thành.
Một buổi chiều đầu mùa đông, một con chim én đến đậu
dưới chân pho tượng. Bỗng một giọt nước rơi xuống đầu nó. Nó nhìn lên và ngạc
nhiên vì đó là giọt nước mắt của Ông Hoàng. Ông đang khóc. Những giọt nước mắt
cứ lăn dài trên đôi má của ông. Chim én ngạc nhiên và hỏi rằng:
- Tại sao ông khóc? Ông là Ông Hoàng Hạnh Phúc kia
mà!
- Ông hoàng trả lời: Từ khi đứng trên cao nhìn thấy
cảnh sống của dân thành, ta đau lòng quá và không còn hạnh phúc nữa. Ta muốn đi
giúp họ lắm, nhưng đôi chân ta bị chôn chặt ở cái bệ này nên không thể nào đi
được. Bạn có thể giúp ta không?
- Không được, tôi phải bay đi cho kịp đàn đang bay
về phương bắc.
- Hãy làm ơn giúp ta đêm nay đi.
- Chim én ngập ngừng giây lát rồi nói: Thôi được.
Bây giờ ông muốn tôi làm gì?
- Trong một túp lều đàng kia có một người mẹ đang
khóc vì con bà bị bệnh mà bà không có tiền gọi bác sĩ. Bạn hãy lấy viên ngọc ở
chuôi kiếm của ta đem cho bà ấy.
- Chim én dùng mỏ lấy viên ngọc ra và bay đến cho
bà mẹ nghèo. Nhờ có tiền, bà đã lo cho con bà khỏi bệnh.
- Hôm sau Ông Hoàng lại xin chim én nán lại một đêm
nữa để mang viên ngọc khác đến cho một người nghèo khác. Rồi hôm sau nữa đến
giúp một người nghèo khác nữa. Cứ thế hết ngày này đến ngày khác, con chim én lấy
các thứ trang sức của Ông Hoàng đem cho người nghèo. Cuối cùng trên mình Ông
Hoàng không còn gì quý giá nữa. Khi đó đã là giữa mùa đông, trời đã lạnh rất nhiều.
- Một buổi sáng, người ta thấy xác con chim én đã
chết cóng dưới chân pho tượng Ông Hoàng trần trụi. Phía dưới thành phố, mọi người
đều hạnh phúc. Họ có biết đâu hạnh phúc của họ là nhờ sự hy sinh của Ông Hoàng
Hạnh Phúc và con chim én nhỏ bé kia.
Tin mừng Chúa nhật 15 thường niên tường thuật một sự kiện
trong cuộc đời rao giảng của Đức Giêsu: “Khi
ấy, có một người thông luật đứng dậy hỏi thử Chúa Giêsu rằng: “Thưa Thầy, tôi
phải làm gì để được sự sống đời đời”. Người nói với ông: “Trong Lề luật đã chép
như thế nào? Ông đọc thấy gì trong đó?” Ông trả lời: “Ngươi hãy yêu mến Chúa là
Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết sức và hết trí khôn ngươi, và hãy
thương mến anh em như chính mình”. Chúa Giêsu nói: “Ông đã trả lời đúng, hãy
làm như vậy và ông sẽ được sống”. Nhưng người đó muốn bào chữa mình, nên thưa
cùng Chúa Giêsu rằng: “Nhưng ai là anh em của tôi?” . Trên bước đường đi loan báo Tin mừng, Đức
Giêsu luôn bị những người luật sĩ, biệt phái chống đối vì họ cho rằng Ngài đã
phá bỏ lề luật của Môisen. Ngược lại Đức Giêsu cũng công kích cách sống giả hình,
phô trương của giới luật sĩ, biệt phái. Ngài gọi họ là mồ mả tô vôi, là người
giả hình, chất những bó nặng trên vai người khác, còn mình lại không muốn giơ
ngón tay lay thử… Tuy nhiên hôm nay, một người thông luật – là một luật sĩ –
lại có một thái độ thành khẩn, muốn tìm hiểu giáo lý của Đức Giêsu nên đã đứng dậy
hỏi Ngài: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để
được sự sống đời đời?”. Đây là một câu hỏi nghiêm túc từ một người thông luật,
không mang tính cách gài bẫy, dò xét như những người luật sĩ khác, trái lại phát
xuất từ thái độ thành tâm, thiện chí của một con người muốn đi tìm hiểu chân
lý. Đức Giêsu đã có một cuộc trao đổi thú vị với người thông luật: “Trong Lề luật đã chép như thế nào? Ông đọc thấy
gì trong đó?” Ông trả lời: “Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng,
hết linh hồn, hết sức và hết trí khôn ngươi, và hãy thương mến anh em như chính
mình”. Chúa Giêsu nói: “Ông đã trả lời đúng, hãy làm như vậy và ông sẽ được sống”.
Người thông luật tuy đã am hiểu lề luật nhưng vẫn còn hoang mang về việc
tuân giữ, nhưng khi gặp được Đức Giêsu, ông đã xác tín vào luật Môisen khi Đức
Giêsu phán: Hãy làm như vậy và ông sẽ được
sống.
Đức Giêsu sau đó đã kể lại câu chuyện người Samaria nhân hậu:
“Một người đi từ Giêrusalem xuống Giêricô,
và rơi vào tay bọn cướp…. Tình cờ một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy
nạn nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó, trông thấy nạn
nhân, cũng đi qua. Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến gần người ấy, trông
thấy và động lòng thương. Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu
và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa mình, đưa về quán trọ săn sóc…”. Thái độ
của người Samaria nhân hậu trước việc cứu giúp nạn nhân bị cướp và bỏ mặc giữa đường,
đã nói lên hai điều: Yêu Người không phải là yêu trên môi miệng, trên lý
thuyết mà phải bằng những hành động cụ thể trong đời sống; và Yêu Người không
phải là hành động của những người có địa vị trong xã hội hay giáo hội, mà là
hành động của tất cả mọi người, ai ai cũng có thể thực hiện được, kể cả những người
ngoại giáo, những người tội lỗi.
Vô cảm là căn bệnh đang phát triển trong xã hội hôm nay,
vì thế cuộc sống con người đang đánh mất đi tình nghĩa giữa người với người? Mỗi
người Kitô hữu hãy tự vấn lương tâm mình: “Ai là anh em tôi” để thực thi bác ái
và yêu thương.
Lm. Micae Hoàng Đô
Đốc, MF

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét