Cho đi là một sự khoái hoạt, vui vẻ. Bởi vì cho đi không phải là hoàn toàn mất đi, mà là một cách thu hoạch cao thượng.
Một số người cho rằng, phải có điều
kiện, có tiền bạc mới có thể giúp đỡ người khác, mới có thể cho đi. Nhưng kỳ
thực, ngay cả khi chúng ta không có những thứ vật chất ấy, chúng ta vẫn có thể
cho đi một cách rất ý nghĩa và hữu ích.
Câu
chuyện của người Do Thái
Ở vùng nông thôn của đất nước Israel,
mỗi khi đến vụ thu hoạch hoa màu chín, người ta sẽ để lại phần hoa quả ở bốn
góc ruộng mà không thu hoạch. Bạn có biết vì sao không? Đó là phần hoa màu
người ta để lại và bất kể ai cũng có quyền hưởng thụ.
Họ cho rằng, Thiên Chúa đã ban cho
người dân Do Thái vốn trải qua nhiều tai nạn nay được sống cuộc sống yên bình,
hạnh phúc. Vì thế, họ để lại hoa màu ở bốn góc ruộng với ý nghĩa tỏ lòng biết
ơn Thiên Chúa đã ban cho họ cuộc sống như ngày hôm nay, cũng vừa là để cung cấp
thức ăn cho những người đói khổ đi ngang qua vùng đất.
Hoa màu là bản thân mình trồng được,
giữ lại một chút cho người khác hưởng thụ, đó chính là sự chia sẻ, sự cho đi vô
điều kiện. Họ cho rằng, cho đi, chia sẻ là một sự cảm ơn, một niềm hạnh phúc và
càng là một thứ đạo đức tốt đẹp của con người thế gian.
Ngoài ra, hàng năm, người Do Thái đều
tổ chức lễ hội Hanukkah (lễ hội ánh sáng) để gợi nhớ về sự sung túc. Vào dịp
này, họ sẽ ở bên người thân và bạn bè tề tựu quanh một đài có nhiều nhánh để
cắm nến mỗi đêm. Họ vừa thắp nến và vừa cầu nguyện.
Người Do Thái cho rằng sống với cảm
giác sung túc khiến họ hạnh phúc hơn cả về vật chất và tinh thần. Và từ xưa đến
nay, người Do Thái vẫn luôn được dạy dỗ để tiếp nhận quan niệm này.
Quan niệm sung túc của người Do Thái
còn được thể hiện trong các điều răn, khuyên yêu thương người khác như yêu
chính mình. Đó là bởi vì tổ tiên người Do Thái đều trải qua sự đau khổ và kiếp
nô lệ. Nếu không có sự rộng lượng từ những người hàng xóm, từ những người lạ
mặt, và từ Thiên Chúa thì không ai có thể tồn tại được. Vì thế, họ quan niệm
rằng, cho đi đơn giản là việc đúng đắn cần làm, giống như lời dạy của vị giáo
trưởng Maimonides nổi tiếng ngày xưa đã nói: “Không ai nghèo đi khi làm từ
thiện cả”.
Câu
chuyện ở vùng nông thôn Hàn Quốc
Nguyên tắc “ngầm” về sự cho đi này
không phải là chuyện “độc nhất vô song” của người Do Thái mà nó cũng xảy ra ở
đất nước Hàn Quốc.
Ở ven đường của vùng nông thôn phía bắc
Hàn Quốc có rất nhiều vườn hồng. Đến mùa thu hoạch, những người nông dân nơi
đây đều để lại những trái hồng chín mọng ở trên cây. Vì thế, những trái hồng
vừa to vừa chín mọng ở trên cây đã tạo thành một con đường có phong cảnh vô
cùng đẹp. Du khách đi qua nơi đây ai cũng trầm trồ khen ngợi vẻ đẹp của con
đường và vẻ quyến rũ của những trái hồng to chín mọng.
Người dân địa phương ở đây nói rằng,
cho dù những trái hồng có to đến cỡ nào đi nữa, có ngon đến cỡ nào đi nữa, họ
cũng lưu lại để làm thức ăn cho chim Hỷ Thước. Vì sao lại có tập quán như vậy?
Nguyên lai, nơi này là nơi mà chim Hỷ
Thước thường xuyên dừng lại. Mỗi khi mùa đông đến, chim Hỷ Thước đều kéo đến
đây, xây tổ trên những cây hồng và sống sót qua mùa đông giá rét.
Năm ấy, trời đặc biệt lạnh, tuyết lại
rơi rất nhiều. Hàng trăm chú chim Hỷ Thước vì không kiếm được thức ăn, lại lạnh
giá nên trong một đêm mà chết hết.
Mùa xuân năm sau, những cây hồng ở đây
lại nảy mầm xanh non, ra hoa và kết quả. Nhưng đúng lúc ấy, bỗng nhiên côn
trùng từ đâu đến tạo thành một loại dịch họa, khiến cho năm đó hồng gần như
không còn quả nào.
Từ đó về sau, mỗi năm đến mùa thu – mùa
thu hoạch hồng chín, người dân nơi đây lại để lại một số hồng chín, làm thức ăn
cho chim Hỷ Thước ăn qua mùa đông. Những trái hồng trên cây vừa to vừa ngon,
hấp dẫn rất nhiều đàn chim Hỷ Thước đến nơi đây sinh sống qua mùa đông.
Chim Hỷ Thước dường như cũng biết ơn
con người, đến mùa xuân, chúng không vội vã bay đi mà ở lại bắt sâu cho cây, cứ
như thế năm nào cây hồng cũng cho ra những quả hồng chín mọng ngon ngọt.
Kỳ thực, cho người khác một con đường
sống, thường thường cũng là cho mình sự hy vọng và cơ hội sinh tồn. Hết thảy
giới tự nhiên, đều là sống dựa vào nhau, nhờ vào nhau mà sống. Cổ nhân cũng
từng dạy: “Nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn”, tức là một người vinh hoa thì
tất cả vinh hoa, một người tổn hại thì tất cả tổn hại.
Cho đi là một sự khoái hoạt, vui vẻ.
Bởi vì cho đi không phải là hoàn toàn mất đi, mà là một cách thu hoạch cao
thượng. Cho đi là một niềm hạnh phúc, bởi vì cho đi càng có thể khiến tâm linh
mình tốt đẹp. Nếu có thể, hãy nguyện ý cho đi nhiều hơn!
Theo Sống Đẹp (https://diendandoanhnghiep.vn/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét