Trong bài giáo lý tại buổi tiếp kiến chung sáng thứ Tư 26/5,/2021, Đức Thánh Cha nói rằng bằng gương mẫu của Người, Chúa Giêsu cho thấy rằng Thiên Chúa thấu hiểu đau khổ của chúng ta, tuy Người không luôn luôn đáp ứng mong ước của chúng ta. Trong vườn Ghết-sê-ma-ni, Chúa Giêsu đã cầu nguyện nhưng dường như không được Chúa Cha đáp lời. Sự tín thác hoàn toàn của Người vào ý định của Chúa Cha đã đưa đến ơn cứu độ cho chúng ta và vinh quang phục sinh. Đức Thánh Cha khuyến khích các tín hữu rằng nếu có những khi chúng ta bước đi trong bóng tối, chỉ được ánh sáng đức tin hướng dẫn, chúng ta đừng bao giờ hết tín thác vào thánh ý Chúa Cha.
Sáng thứ Tư 26/5/2021, như hai tuần
trước đây, Đức Thánh Cha tiếp tục gặp gỡ trực tiếp các tín hữu trong buổi tiếp
kiến chung được tổ chức tại sân Damaso ở nội thành Vatican. Trong bài giáo lý,
Đức Thánh Cha đã chia sẻ về vấn nạn: những lần mà lời cầu nguyện của chúng ta
dường như không được Thiên Chúa đáp lời.
Đức Thánh Cha chia sẻ rằng có những khi
chúng ta tha thiết cầu nguyện, khấn xin Chúa những điều cao đẹp, ví dụ như cầu
nguyện cho con cái đang đau bệnh, hay cho người bạn đang rất đau khổ, nhưng
chúng ta thất vọng khi cảm thấy Chúa không nghe lời cầu xin của chúng ta, và
thậm chí chúng ta còn bỏ cầu nguyện. Nhưng Chúa Giêsu, bậc thầy về cầu nguyện,
đã dạy cho chúng ta kinh Lạy Cha, để cầu xin nhiều điều, nhưng trên hết là xin
cho ý Chúa được thực hiện. Một đức tin trưởng thành thì tín thác vào sự quan
phòng của Thiên Chúa, vào kế hoạch của Người dành cho cuộc đời và thế giới của
chúng ta, tuy chúng ta vẫn cảm thấy vô cùng thất vọng khi dường như lời cầu
nguyện của mình không được lắng nghe.
Bằng gương mẫu của Người, Chúa Giêsu đã
cho thấy rằng Thiên Chúa hiểu đau khổ của chúng ta, tuy Người không luôn luôn
đáp ứng mong ước của chúng ta. Trong vườn Ghết-sê-ma-ni, Chúa Giêsu đã cầu
nguyện nhưng dường như không được Chúa Cha đáp lời. Sự tín thác hoàn toàn của
Người vào ý định của Chúa Cha đã đưa đến ơn cứu độ cho chúng ta và vinh quang
phục sinh.
Giáo
lý của Đức Thánh Cha
Anh
chị em thân mến, chào anh chị em!
Có một sự phản đối quyết liệt việc cầu
nguyện; nó xuất phát từ điều mà tất cả chúng ta đều quan sát thấy: chúng ta cầu
nguyện, chúng ta cầu xin, nhưng đôi khi lời cầu nguyện của chúng ta dường như
vẫn không được lắng nghe: những gì chúng ta đã cầu xin – cho chính mình hay cho
người khác – không được đáp lời. Nếu lý do cầu nguyện của chúng ta cao thượng
(ví dụ như khẩn cầu cho sức khỏe của một bệnh nhân, hay cho chiến tranh kết
thúc), thì lời cầu nguyện không được ứng nghiệm có vẻ như khiến chúng ta bị
khủng hoảng. Sách Giáo lý nói: “Có người thôi không cầu nguyện nữa, vì nghĩ
rằng Thiên Chúa không nhận lời mình cầu xin” (GLCG 2734). Nếu Thiên Chúa là
Cha, tại sao Người không lắng nghe chúng ta? Người đã bảo đảm với chúng ta rằng
Người sẽ ban những điều tốt lành cho con cái của Người khi họ cầu xin Người
(xem Mt 7,10), tại sao không đáp lại những lời cầu xin của chúng ta?
Nguy
cơ biến tương quan với Chúa thành một điều có tính ma thuật
Đức Thánh Cha lưu ý rằng sách Giáo lý
Công giáo trình bày với chúng ta một tóm tắt hay về vấn đề này. Ngài giải
thích: Nó cảnh báo chúng ta trước nguy cơ không sống kinh nghiệm đức tin đích
thực, nhưng lại biến tương quan với Thiên Chúa thành một điều gì đó có tính
chất ma thuật. Thật vậy, khi cầu nguyện, chúng ta có thể rơi vào nguy hiểm là
không phải chúng ta phụng sự Thiên Chúa, nhưng mong đợi rằng Chúa là người phục
vụ chúng ta (xem số 2735). Đây là một lời cầu nguyện luôn đòi hỏi, muốn hướng
các sự kiện theo kế hoạch của chúng ta, không chấp nhận các dự án khác ngoài
mong muốn của chúng ta. Ngược lại, Chúa Giê-su rất khôn ngoan khi dạy chúng ta
“Kinh Lạy Cha”. Như chúng ta biết, đó là lời kinh chỉ gồm những lời cầu xin,
nhưng những lời cầu xin đầu tiên mà chúng ta thốt ra đều thuộc về phía Thiên
Chúa. Chúng là những lời cầu xin, không phải xin cho kế hoạch của chúng ta được
hoàn thành, nhưng xin cho ý Thiên Chúa dành cho thế giới được thực hiện. Tốt
hơn là phó thác nó cho Thiên Chúa: “Xin cho Danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến,
ý Cha thể hiện” (Mt 6, 9-10).
Phải
khiêm tốn khi cầu nguyện
Đức Thánh Cha cũng lưu ý rằng thánh
Phao-lô tông đồ nhắc nhở chúng ta rằng thậm chí chúng ta không biết cầu nguyện
thế nào cho phải (xem Rm 8,26). Tuy thế, điều chúng ta biết là khi cầu nguyện,
chúng ta phải khiêm tốn, để lời nói của chúng ta thực sự là lời cầu nguyện chứ
không phải là những lời nói suông mà Thiên Chúa sẽ từ chối. Chúng ta cũng có
thể cầu nguyện vì những lý do sai lầm như: đánh bại kẻ thù trong một cuộc
chiến, mà không tự hỏi xem Thiên Chúa nghĩ gì về cuộc chiến đó. Thật dễ dàng
khi viết dòng chữ “Thiên Chúa ở cùng chúng ta” trên một biểu ngữ; nhiều người
cương quyết đảm bảo rằng Thiên Chúa ở cùng họ, nhưng lại có ít người quan tâm
đến việc xác minh rằng họ có thực sự ở với Chúa không. Trong lời cầu nguyện,
chính Chúa phải hoán cải chúng ta, chứ không phải là chúng ta là người phải
hoán cải Thiên Chúa.
Chúa
không luôn trả lời ngay lập tức
Tuy nhiên, khủng hoảng vẫn còn đó: khi
con người cầu nguyện với tấm lòng chân thành, khi họ cầu xin điều tốt phù hợp
với Nước Thiên Chúa, khi một người mẹ cầu nguyện cho đứa con bị bệnh của mình,
tại sao đôi khi Thiên Chúa không lắng nghe? Để trả lời câu hỏi này, chúng ta
phải bình tâm suy niệm các sách Tin Mừng. Các
tường thuật về cuộc đời của Chúa Giêsu đầy những lời cầu nguyện: nhiều
người bị thương về thể lý và tinh thần cầu xin Người chữa lành; có người cầu
nguyện cho một người bạn không còn đi được nữa; có những người cha, người mẹ
cầu nguyện những đứa con bệnh tật ...
Tất cả đều là những lời cầu nguyện ngập trong đau khổ. Đó là một dàn đồng ca vĩ
đại đang khẩn cầu: “Xin thương xót chúng con!”.
Đức Thánh Cha nhận định: Chúng ta thấy
rằng đôi khi Chúa Giê-su phản ứng ngay lập tức, trong khi trong một số trường
hợp khác, Chúa lại trì hoãn đáp lời. Chúng ta hãy nghĩ đến người phụ nữ Canaan
van xin Chúa Giê-su cho con gái mình: người phụ nữ này phải nài nỉ rất lâu mới
được Chúa nhận lời (x. Mt 15, 21-28). Hoặc chúng ta nghĩ đến người bại liệt
được bốn người bạn của ông mang đến: ban đầu Chúa Giêsu tha tội và chỉ sau đó
Người mới chữa lành phần xác cho ông (x. Mc 2, 1-12). Vì vậy, trong một số
trường hợp, vấn đề không được giải quyết ngay lập tức.
Hãy
tiếp tục tin tưởng
Từ quan điểm này, sự kiện Chúa chữa
lành cho con gái của ông Giai-ia (xem Mc 5, 21-33) đáng được quan tâm đặc biệt.
Người cha vội vã chạy đến với Chúa: con gái ông đang bị bệnh và vì lý do này
ông cầu cứu Chúa Giê-su. Người nhận lời ngay, nhưng trên đường họ đi về nhà thì
Chúa lại thực hiện một việc chữa lành khác, và sau đó nhận tin rằng đứa trẻ đã
chết. Sự việc dường như chấm hết, nhưng Chúa Giê-su nói với người cha:
"Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi!" (Mc 5,36). “Hãy tiếp tục tin”: đó là
đức tin duy trì sự cầu nguyện. Và quả thật, Chúa Giê-su sẽ đánh thức bé gái đó
khỏi giấc ngủ của thần chết. Nhưng đã có lúc, ông Giai-ia đã phải bước đi trong
bóng tối, với ngọn lửa của niềm tin.
Lời cầu nguyện mà Chúa Giê-su thưa với
Chúa Cha ở vườn Ghết-sê-ma-nê dường như cũng không được lắng nghe. Chúa Con sẽ
phải uống cạn chén của cuộc thương khó. Nhưng thứ Bảy Tuần Thánh không phải là
chương cuối cùng, vì vào ngày thứ ba có sự Phục sinh: Thần ác là chúa tể của
ngày áp chót, nhưng không phải của ngày cuối cùng. Bởi vì ngày đó chỉ thuộc về
Thiên Chúa, và đó là ngày mà mọi khao khát cứu rỗi của con người sẽ được hoàn
thành.
Hồng Thủy - Vatican News (https://www.vaticannews.va/)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét