Trên đời này, không thiếu những người luôn tự cho mình là đúng, tự cao tự đại, nhưng lại khuyết thiếu người thực sự nhận rõ được chính mình. Người càng có trí tuệ lại càng có thể nhận biết được sự vô tri của mình, trong khi những người tự cho rằng mình điều gì cũng biết thì thường lại hoàn toàn không biết gì cả.
Trong “Đạo Đức Kinh” viết rằng:
“Tri nhân giả trí, tự tri giả minh”, tức là người có thể hiểu biết người khác
là người có trí tuệ, người có thể hiểu biết chính mình là người cao minh. Một
người có thể làm được “hiểu rõ người khác” thì không quá khó nhưng “hiểu rõ
được chính mình” là điều rất không dễ dàng. Đó là vì con người thường hướng con
mắt ra bên ngoài để soi xét mà không hay hướng vào bản thân mình.
Trong sách “Đại Học” viết: “Tu thân, tề
gia, trị quốc, bình thiên hạ”, tu thân được đặt ở vị trí đầu là bởi vì một
người chỉ khi đã tu tốt bản thân mình thì mới làm tốt được những việc còn lại
“tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Nếu một người mà ngay cả chính bản thân mình
còn chưa hiểu rõ, không nhận rõ mình thì rất khó để làm tốt những việc khác.
Bởi vậy, cả đời của một
người, điều trọng yếu nhất là hiểu rõ những gì thuộc về bản thân mình. Một
người có thể hiểu rõ chính mình thì nhất định cũng là người minh bạch. Cái
gọi là hiểu rõ ở đây chính là nhận rõ năng lực của bản thân, nhận
rõ ưu khuyết điểm của mình, hiểu rõ được suy nghĩ và quy phạm
hành vi của mình.
Thừa
nhận những điều mình không biết
Điều khó nhất đối với mỗi người là
dám thừa nhận những điều mà bản thân mình không biết. Bởi vì một khi đã
thừa nhận những điều mình không biết thì chính là thể hiện ra
những điểm yếu của mình trước mặt người khác. Khi đó, người ấy cũng
đã phải buông bỏ thể diện, buông bỏ tâm tự cao tự đại, vị tư của chính mình rồi.
Cho nên, một người bình thường khó làm được điều này, càng
khó đối với người có tâm kiêu ngạo hay người có danh tiếng.
Một người có thể thừa
nhận những điều mình không biết thì tiến tới mới biết rõ thiếu sót và
điểm mạnh của mình, thấy rõ được chính mình. Đây cũng là mấu
chốt thay đổi đời người.
Người không hiểu rõ bản thân thì không
thể nhận thức được bản thân có những gì, hơn nữa còn dễ bị nhầm lẫn bởi những
lời khen sai lầm của người khác. Người khác khen càng nhiều, tâm ngạo mạn của
người này càng phồng to lên, cuối cùng ắt sẽ tự đưa mình vào con đường
diệt vong.
Thời Chiến Quốc có một người tên
là Triệu Quát, là con của danh tướng Triệu Xa lừng lẫy nước Triệu. Triệu Quát
từ nhỏ đã đọc và ghi nhớ nhiều binh thư, có tài tranh luận về việc dùng binh,
nhưng thực tế không hề có kinh nghiệm điều binh khiển tướng. Triệu Quát được
nhiều người biết đến và ca ngợi, anh ta tự mãn nói rằng: “Ta đây đánh trận là
thiên hạ đệ nhất”.
Khi trở thành một đại tướng quân, bản
thân anh ta không hề biết rằng kinh nghiệm thực tế trên chiến trường của mình
chưa đủ, cũng không nghe theo lời khuyên của những tướng lĩnh dưới trướng của
mình, tất cả đều làm theo lý thuyết trong những cuốn sách quân sự. Kết quả là
Triệu Quát bị lão tướng Bạch Khởi của nước Tần vây khốn, cuối cùng đội quân của
Triệu Quát bị quân Tần giết sạch.
Nhận
rõ bản thân quyết định độ cao của nhân sinh
Mỗi người đều có một đôi
mắt, đôi mắt này có thể quan sát hiện tượng thiên văn, quan sát địa
lý hay xã hội nhưng lại không thể nhìn thấy được hàng lông mi của chính
mình. Cho nên, thi nhân triều Đường, Đỗ Mục đã cảm
thán viết rằng: “Tiệp tại nhãn tiền trường bất kiến” (Mắt không nhìn thấy
được lông mi).
Quá trình trưởng thành của con người là
quá trình không ngừng tự nhận thức chính mình. Người ở tầng thứ càng cao
thì càng nhận thức rõ được những thiếu sót của mình. Trái lại,
người ở tầng thứ thấp thì càng là không biết trời cao đất dày. Muốn
phát hiện khuyết điểm và tình thế không tốt của người khác
là điều không quá khó. Nhưng muốn tìm ra khuyết điểm và tình thế không
thuận lợi của mình thì lại khó khăn như “mắt không nhìn được thấy lông
mi”.
Quá trình nhận thức rõ bản thân cũng là
một quá trình thống khổ. Đặc biệt là đối với những người trong quá trình trưởng
thành đã bị ngoại lực ảnh hưởng nhiều. Nhưng một khi có thể thực sự làm được
thì độ cao nhân sinh sẽ bắt đầu thay đổi.
Mỗi người khi nhìn người khác thì đều
có biểu hiện giống như một vị triết gia có cái nhìn toàn diện. Nhưng khi chính
mình gặp khó khăn thì lại có biểu hiện giống như một đứa trẻ vụng về. Nguyên
nhân chủ yếu chính là vì người ta thường không nguyện ý đối mặt với
chính mình, sợ nhìn thấy điểm thiếu sót của mình, sợ thừa nhận yếu kém của
mình.
Những gì mà bạn nhìn thấy ở người khác
thật ra chính là bản thân bạn. Mọi mối quan hệ của bạn đều là một tấm gương,
thông qua chúng, bạn có thể thật sự hiểu được chính mình. Nếu bạn cảm thấy
người khác đang kiêu căng ngạo mạn, thì có thể là bạn đang đố kỵ. Nếu bị kẻ
khác chọc ghẹo, thì có thể bạn đang muốn khoe khoang sắc đẹp của mình. Nếu bạn
cảm thấy người bạn đời mất đi tình yêu thương, thì có thể là bạn đã không còn
nhiệt tâm với họ nữa.
Chỉ khi một người nguyện ý nhìn
thẳng vào chính mình mà soi xét, mà sửa đổi thì tâm tính của
người ấy mới đề cao lên và cảnh giới nhân sinh của người ấy cũng
thăng hoa lên theo.
An Hòa biên tập (trithucvn.org)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét