Hàng nghìn năm đã trôi qua, đến nay, cái chết của nhà thiên tài quân sự Alexander Đại đế vẫn còn là điều bí ẩn, và ước nguyện cuối đời của ông cũng khiến hậu thế không khỏi suy ngẫm.
Trong những danh tướng lẫy lừng nhất
của thế giới cổ đại, rất ít người được sử sách tôn sùng như Alexander Đại đế. Ở
tuổi 20, ông đã lập nên những chiến công hiển hách trên chiến trường, trở thành
vị vua cai trị đế quốc Marcedonia, làm chủ nhiều vùng đất rộng lớn khác.
Trong vòng 10 năm tiếp theo, ông lần
lượt chinh phục những vùng đất rộng lớn như Hy Lạp, Ai Cập, châu Á… để tạo nên
một đế quốc vĩ đại, khiến hậu thế nghìn năm sau còn ngưỡng mộ. Sự nghiệp chinh
chiến vĩ đại của ông là có một không hai. Nhưng cái chết của ông cũng để lại
nhiều suy ngẫm cho người đời.
Hoàng
đế vĩ đại
Alexander sinh ra ở Pella, thủ đô cổ
đại của Macedonia vào năm 356 TCN. Ông là con của vua Philip đệ nhị và công
chúa Olympias xứ Ipiros. Alexander lớn lên dưới sự dạy dỗ của nhà triết học
Aristotle.
Năm 336 TCN, vua Philip bị ám sát,
Alexander kế thừa một vương quốc hùng mạnh nhưng đầy bất ổn. Bằng tài năng
thiên bẩm của mình, ông nhanh chóng giải quyết hết kẻ thù trong nước và xác lập
lại quyền lực của người Macedonia tại Hy Lạp. Sau đó, ông lên đường chinh phạt
đế chế Ba Tư khổng lồ.
Vượt qua mọi trở ngại khó khăn,
Alexander dẫn dắt quân đội của mình tới những chiến thắng trên khắp lãnh thổ
của người Ba Tư tại bán đảo Tiểu Á, Syria và Ai Cập mà không một lần nếm trải
mùi thất bại.
Chiến thắng vĩ đại nhất của ông là trận
chiến Gaugamela năm 331 TCN, nơi hiện nay là miền bắc Iraq. Vị vua trẻ của
Macedonia, người trị vì Hy Lạp, chúa tể bán đảo Tiểu Á và vị pharaoh của Ai Cập
đã trở thành “hoàng đế vĩ đại” của Ba Tư ở tuổi 25.
Trong tám năm tiếp theo, trên cương vị
hoàng đế, kiêm chỉ huy quân sự, chính trị gia, học giả và người thám hiểm,
Alexander đưa đội quân của mình đi xa thêm khoảng 18.000 km, lập nên 70 thành
phố và tạo dựng một đế chế trải khắp ba lục địa và bao phủ khoảng hơn 5 triệu
km2.
Bắt đầu từ Hy Lạp ở phía Tây, cho tới
sông Danube ở phía Bắc, Ai Cập ở phía Nam, trải dài theo phía Đông cho tới vùng
Punjab của Ấn Độ, toàn bộ khu vực này được kết nối trong một mạng lưới thương
mại và buôn bán quốc tế rộng lớn, cai trị hàng triệu thần dân đa sắc tộc.
Sau khi không thể tiến thêm về phía
đông, Alexander cuối cùng cũng từ bỏ kế hoạch viễn chinh của mình và thừa nhận
giới hạn của đế chế dừng lại ở bờ sông Ấn. Năm 323 TCN, trên đường trở về
Babylon, Alexander mắc trọng bệnh rồi qua đời ở tuổi 33.
Ước
nguyện cuối cùng
Cái chết của ông đến nay vẫn nằm trong
vòng bí ẩn. Tuy nhiên, câu chuyện về phút lâm chung của vị hoàng đế vĩ đại này
vẫn được người đời truyền tụng không ngớt. Chuyện kể rằng ông nhận ra rằng cái
chết sắp sửa đến và ông sẽ không về kịp mảnh đất quê hương. Ông bảo các sỹ quan
của mình: “Ta sắp sửa rời khỏi thế gian này. Ta có 3 điều nguyện ước. Các ngươi
hãy thực hiện những gì ta bảo”. Các vị tướng tuân lệnh với đôi mắt đẫm lệ.
“Điều ước đầu tiên của ta là hãy bảo
thầy thuốc của ta mang cái quan tài của ta về nhà một mình”. Sau khi cố hít thở
một hơi, Alexander nói tiếp: “Ước nguyện thứ hai của ta là hãy rải vàng bạc, đá
quý trong kho báu của ta trên suốt dọc đường khi các ngươi đưa quan tài của ta
đến nấm mồ “.
Sau khi quấn mình trong chiếc chăn và
nghỉ một lúc, ông nói tiếp: “Ước muốn cuối cùng của ta là hãy đặt 2 bàn tay ta
ra bên ngoài cỗ quan tài”.
Mọi người xung quanh ông đều rất tò mò,
nhưng không ai dám hỏi nguyên nhân vì sao lại làm như vậy. Vị sủng tướng của
Alexander hôn bàn tay ông và hỏi: “Thưa Đức Vua, chúng thần sẽ làm theo mệnh
lệnh của Ngài. Nhưng Ngài có thể cho chúng thần biết tại sao Ngài lại muốn
chúng thần làm như vậy hay không?”.
Alexander lấy sức thở một hơi dài, đoạn
nhìn tất cả một lượt và nói: “Sở dĩ ta yêu cầu các ngươi làm điều đó là muốn
nhắn nhủ với con người thế gian 3 điều này”:
Thứ
nhất, thầy thuốc giỏi đến thế nào cũng không thể thực sự chữa khỏi bệnh cho
chúng ta. Khi đối diện với cái chết, họ cũng đành bất lực. Vì vậy, hãy biết trân
quý sinh mệnh của mình.
Thứ
hai, tiền bạc, của cải dù nhiều đến đâu, khi chết đi cũng trở thành vô nghĩa, chỉ có thể
dùng để lót đường mà thôi.
Thứ
ba, khi giã từ cõi đời, thứ con người thực sự còn lại chỉ là hai bàn tay trắng. Ta đến và đi
đều là như vậy, cớ sao phải ôm giữ quá nhiều?
Nói xong, Alexander thở dài một tiếng
rồi từ từ nhắm mắt và trút hơi thở cuối cùng.
Quốc Tiệp (https://www.nguoiduatin.vn/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét