GIÁO XỨ BÀ TRÀ

Tin Mừng Lc 24,35-48. Chúa Nhật III Phục Sinh. B: Bình an.

Tin Mừng Lc 24,35-48

Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

Mọi người còn đang bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: "Bình an cho các con! Thầy đây, đừng sợ". Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma. Chúa lại phán: "Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây". Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: "Ở đây các con có gì ăn không?" Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong. Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ. Ðoạn Người phán: "Ðúng như lời Thầy đã nói với các con, khi Thầy còn ở với các con, là cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môsê, trong sách tiên tri và thánh vịnh". Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh.

Người lại nói: "Có lời chép rằng: Ðấng Kitô sẽ phải chịu thương khó, và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem. Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy".


Gợi ý suy niệm

Các môn đệ vẫn chưa hết bàng hoàng, sợ hãi trước biến cố về cuộc khổ nạn của Đức Giêsu. Vì thế khi Ngài được mai táng trong mồ đá, các ông đã lẩn trốn người Do thái bằng cách ở trong nhà, không dám ra ngoài. Sau khi sống lại, Đức Giêsu đã nhiều lần hiện ra để ban bình an cho các môn đệ. Tin mừng Chúa nhật III Phục Sinh tường thuật lại biến cố này như sau: “Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: “Bình an cho các con! Thầy đây, đừng sợ”.

Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma. Chúa lại phán: “Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây”.

Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: “Ở đây các con có gì ăn không?” Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong. Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ” (Lc 24, 36-42). Sự sợ hãi đã làm cho các môn đệ không nhận ra Đức Giêsu đã sống lại, các ông hoảng hốt tưởng mình thấy ma!. Tuy nhiên Đức Giêsu đã lên tiếng giúp các ông nhận ra Ngài đã sống lại thật, khi mời gọi các ông hãy đến mà xem cho kỹ những vết thương trên thân thể của Ngài và để các ông không còn hồ nghi, Ngài đã ăn uống trước mặt mọi người.

Đức Giêsu còn phán bảo với các môn đệ: “Có lời chép rằng: Ðấng Kitô sẽ phải chịu thương khó, và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem. Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy” (Lc 24, 46-48). Những biến cố đau thương mà Đức Giêsu đã phải chịu là để ứng nghiệm lời Kinh Thánh và để hoàn tất chương trình cứu độ của Thiên Chúa Cha. Những khổ hình và sự chết mà Đức Giêsu đã chấp nhận tuy làm cho các môn đệ sợ hãi, nhưng lại biến thành niềm vui khi Ngài sống lại và hiện ra với các ông, mang lại bình an cho mọi người.

Từ đây các môn đệ đã hiểu được ý nghĩa của sự đau khổ, sự chết mà Đức Giêsu đã trải qua, và sự bình an lại ngự trị trong cộng đoàn các tông đồ để các ông trở thành nhân chứng cho Tin mừng Phục Sinh.

Thế giới hôm nay đầy dẫy những bất an vì con người không biết hay không chấp nhận Tin mừng. Vì thế mỗi người Kitô hữu phải là khí cụ của bình an như tâm tình của Thánh Phanxicô Assisi trong kinh Hòa Bình: “Lậy Chúa xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa, để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm…”

Đức Giêsu Phục Sinh đem lại bình an cho những ai tin tưởng vào Ngài và cũng như các môn đệ khi xưa, chúng ta hãy là những nhân chứng cho Tin mừng Phục Sinh.

Lm. Micae Hoàng Đô Đốc, MF 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VIDEO










HAI TIẾNG MẸ ƠI