Chẳng ai có thể tự mình làm nên tất cả, trong cuộc đời của mỗi người đều chịu ơn dưỡng dục của tạo hóa, cha mẹ và nhưng người xung quanh.
Ơn
sinh dưỡng của tạo hóa
Ngay từ khi sinh ra, từng hơi thở của
chúng ta đã gắn liền với mẹ tự thiên. Cơm ăn, nước uống, ánh nắng mặt trời và
quy luật vận hành của các bộ phận trong cơ thể… có điều gì là chúng ta tự mình
làm được đây?
Ta sinh ra đã thấy mọi thứ đều được an
bài sẵn như vậy nên đôi khi coi đó là điều hiển nhiên và mặc nhiên hưởng thụ.
Thế rồi đến khi gặp khó khăn, trắc trở, dầm mình những ngày mưa gió, bão bùng,
ở thời điểm sóng gió ập đến, nhiều người lại mở lời oán hận số phận bất công,
trách móc ông Trời “không có mắt”.
Những phong tục tế tự thần linh, Trời
Đất xưa nay đều đang nhắc nhở con người nhớ tới ơn dày của tạo hóa.
Nếu luôn biết nhớ ơn cuộc sống, nhớ ơn
Thần linh luôn che chở, nâng đỡ mình trước những nguy nan, kiếp nạn, người ta
sẽ cảm nhận được sự tĩnh tại, bình yên và hạnh phúc sâu thẳm trong lòng mình.
Các bậc Thánh nhân, dẫu là ở phương
Đông hay phương Tây thì đều chung một ý niệm và nguyện ước con người hướng
thiện, biết tu tâm dưỡng tính, biết chăm lo cho mọi người xung quanh.
“Ở hiền gặp lành” ,“Có đức mặc sức mà
ăn” chính là lời nhắc nhở truyền đời của lớp tiền bối. Học cách cảm ơn mẹ thiên
nhiên chính là cách một người đang hướng thiện và sống vị tha hơn.
Ơn
dưỡng dục của cha mẹ
“Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ
như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới
là đạo con”. Đại ơn của cha mẹ cả đời cũng báo đáp không hết. Cha mẹ không cần
chúng ta phải cung phụng vật chất đủ đầy, chỉ mong chúng ta luôn bình yên, hạnh
phúc.
Ngày con chào đời cũng là ngày mẹ trải
qua những giây phút vượt cạn gian nan nhất. Mang nặng đẻ đau là vậy, những hiểm
nguy và lưỡi hái tử thần luôn cận kề bên mẹ.
Mẹ có thể chịu đựng nỗi đau thắt lòng,
bất chấp hiểm nguy chỉ mong sinh mệnh bé nhỏ, yếu ớt của con có thể bình yên
chào đời. Cha phập phồng lo lắng, từng phút từng giây bất chợt trở nên dài đằng
đẵng như hàng thế kỷ. Tới khi nghe thấy tiếng con oa oa chào đời, nhìn thấy
hình hài con lành lặn cha mẹ mới có thể yên lòng.
Nhưng thử thách cam go, dồn dập ấy mới
chỉ là màn mở đầu. Những ngày tháng sau đó cha mẹ còn phải tổn hao tâm sức
nhiều hơn. Nửa đêm khuya khoắt cho con bú mớm, chăm cho con từng miếng ăn giấc
ngủ. Những khi con lên cơn sốt hay khó chịu trong người, cha mẹ lại thấp thỏm,
ruột gan nóng bừng như lửa đốt.
Từng ngày con lớn lên là từng ngày cha
mẹ dành bao tâm huyết dưỡng dục, chỉ bảo từng lời ăn tiếng nói, từng ánh mắt nụ
cười. Ngay cả khi con đã lớn khôn thành người cha mẹ vẫn không ngớt đợi mong.
Ánh mắt cha mẹ cứ mãi dõi theo bóng
dáng của các con, dẫu con có đi tới chân trời góc bể, bay nhảy với sự nghiệp
của mình hay đã yên bề gia thất, vui vầy cùng chồng tốt, vợ hiền.
Ngay cả khi cha mẹ lưng còng, tóc bạc,
mắt mờ nhưng tấm lòng đau đáu hướng về con chẳng khi nào nguôi ngoai. Dẫu thế
nào thì con vẫn luôn là những đứa trẻ trong lòng cha mẹ. Có lẽ tới khi nhắm mắt
xuôi tay, đôi mắt khép lại cha mẹ mới có thể thôi không lo lắng cho các con
mình.
Hãy chăm sóc, trò chuyện với cha mẹ
nhiều hơn, bày tỏ lòng biết ơn với cha mẹ nhiều hơn một chút, mở rộng trái tim
đón cha mẹ vào trong cuộc sống của chúng ta. Chỉ có như vậy cha mẹ mới thực sự
yên lòng và vui vẻ an hưởng tuổi già mà mỗi người cũng làm tròn được hiếu đạo
của mình. Bởi vì “Bách thiện hiếu vi tiên”.
Ơn
thầy cô dưỡng dục
“Không thầy đố mày làm nên“, “Một chữ
cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy“, công ơn của thầy cô phải ghi lòng tạc dạ.
Từ những ngày đầu chập chững vào đời,
các thầy cô đã dang tay đón nhận chúng ta vào lòng, dạy cho chúng ta từng con
chữ, từng nốt nhạc, từng lễ tiết và đạo đức làm người. Lớp lớp các thầy cô luôn
xuất hiện và nâng bước chân ta vào đời, từng bước từng bước một cách nhẫn nại.
Thầy cô dạy chúng ta cách chung sống
với mọi người xung quanh, dạy kỹ năng nghề nghiệp, chắp cánh ước mơ cho chúng
ta bay cao bay xa. Đôi khi vai trò giáo dục của thầy cô còn mang tính quyết
định cuộc đời của bao thế hệ.
Ơn
đề bạt tiến cử
Người ta thường nói, có tài mà không có
đất dụng võ, ý nói dẫu văn võ toàn tài đến đâu nhưng nếu không có nơi triển
hiện tài hoa, không thể làm việc có ích cho đời thì cũng chỉ có thể ngậm ngùi
mang về cùng lòng đất mà thôi.
Vậy nên khi được người khác phát hiện,
được người khác tiến cử giúp tài năng đang ngủ yên của mình được phóng ánh
quang huy, lập công cùng trời đất thì ơn này không thể không ghi lòng tạc dạ.
Người phát hiện ra tài năng của bạn sẽ
giúp bạn mở rộng cánh cửa tương lai bước trên một hành trình mới đầy hứa hẹn.
Trên mỗi bước đường thành công của chúng ta có công sức của biết bao người.
Ơn
chỉ đường mở lối
“Sông có khúc, người có lúc”. Cuộc sống
vốn đã mang trong mình quá nhiều bí mật thú vị và ẩn số khó lường. Khi bước
trên chặng đường đời của mình, chúng ta khó tránh khỏi những lúc mê lạc, những
khi bế tắc, những lúc bất lực, thở dài ngao ngán.
Có người thấy cô đơn, có người lại trầm
uất, bất lực. Có người thì tìm quên trong làn khói thuốc của nàng tiên nâu,
trong men rượu hay trong những dục vọng ái tình nhất thời của mình.
Lúc này nếu có người có thể chỉ ra
phương hướng cho bạn, thổi bùng lên ngọn lửa tư tưởng của bạn, tháo gỡ những
nút thắt trong tâm bạn giúp con đường phía trước của bạn đột nhiên trở nên sáng
rõ, đoan chính, thậm chí mở ra một tương lai rạng ngời cho bạn thì ơn này cả
đời bạn cũng không thể quên được.
Ơn chỉ đường mở lối này càng cần đền
đáp muôn phần.
Ơn
tương trợ lúc nguy cấp
Khi gặp lúc nguy nan, khi rơi vào cảnh
cùng quẫn con người dễ thấy cô đơn và bất lực. Có thể vì vậy mà bạn sẽ bỏ dở
giữa đường, hay chuyển sang một hướng khác. Thậm chí có thể còn gặp phải nhiều
điều không may mắn và bất hạnh.
Lúc này nếu có người chung vai tương
trợ, giúp bạn thoát khỏi đường cùng, bạn sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua, thêm
động lực để bước tiếp, thêm niềm tin đi tới tận cuối con đường. Ơn này thật lớn
biết bao!
Ơn
dìu dắt của cấp trên
Trong công việc nếu gặp được cấp trên
khoáng đạt, tấm lòng rộng rãi, không ganh ghét, đố kỵ với người hiền tài, vào
thời khắc then chốt có thể đề bạt, tiến cử và mở rộng tiền đồ cho bạn thì ơn
này chẳng thể nào quên.
Bạn thử nghĩ mà xem, nếu không có một
cấp trên như vậy có thể sự nghiệp của bạn thật khó hanh thông, con đường quan
lộ cũng chẳng thể có ngày thênh thang sải bước.
Ơn
huynh đệ
Anh em cùng chung huyết mạch, chung
giọt máu đào, anh em cùng chung nguồn cội, cùng sinh trưởng trong một gia đình,
trải qua những thời khắc tuổi thơ ấm áp bên nhau, cùng là mầm xanh hy vọng của
mẹ cha, anh em cùng mang trọng trách truyền thừa truyền thống đạo đức tốt đẹp
của gia đình. Tình thân luôn quy về một mối.
Dẫu khi trưởng thành mỗi người đều bận
rộn với gia đình nhỏ của riêng mình, dẫu không thể cùng hàn huyên ấm lạnh, cùng
dốc bầu tâm sự về những việc lớn việc nhỏ trong cuộc sống hàng ngày. Nhưng sợi
dây vô hình kết nối anh em chẳng thể nào tan biến.
Cũng khó tránh khỏi những khi cơm không
lành, canh chẳng ngọt, những khi bất đồng quan điểm, nhưng dù đi đâu, về đâu,
dù cuộc sống bộn bề trôi đi từng ngày, thì tình anh em vẫn như mạch nước ngầm
mát trong chảy mãi.
Huynh đệ tình thâm, ơn như thủ túc.
Cũng có tình huynh đệ bị hủy hoại bởi tiền tài, quyền lợi, tình sắc. Nhưng đó
chỉ là hiện tượng cá biệt, không thể không lấy làm gương.
Tuệ Tâm (https://www.giadinhmoi.vn/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét