Một hôm, ông chủ cùng đứa con trai ra chợ dẫn theo một con lừa để bán. Họ dắt lừa đi từ từ, vì nghĩ lừa sẽ dễ bán nếu giữ cho nó được tươi tắn khỏe mạnh.
Trên đường đi, có một vài người trông
thấy, cười lớn.
Một người la lên:“ Sao ngốc thế. Có lừa
không cưỡi lừa mà lại đi bộ”.
Không muốn bị người ta cười mình, ông
chủ bảo con trai leo lên lưng lừa.
Họ đi thêm một quãng đường nữa, gặp mấy
tay lái buôn. “Ô hô, cái gì thế này?”- Một lái buôn la lên - “Phải biết kính
trọng người già chứ, chú em! Khỏe trẻ thì xuống đi bộ để cho ông già cưỡi lừa
chứ”.
Dù chẳng mệt nhọc gì, ông chủ vẫn bảo
con trai xuống và ông leo lên lưng lừa. Đi thêm một đoạn, họ gặp mấy người phụ
nữ. “ Trông kìa cái ông già ích kỷ” - Một người hét lên the thé - “Ông chỉ biết
cưỡi lừa một mình, còn thằng con thì bắt đi bộ”. Ông chủ hơi phật ý, nhưng vẫn
bảo con leo lên ngồi sau lưng mình.họ vừa đi tiếp thì lại nghe tiếng lao xao
của một nhóm người bên đường.
“Tội nghiệp chưa” - Một người cười khẩy
- “Cả hai người cùng cưỡi để đè cho con
vật tội nghiệp kia chết luôn đấy! Sao không gánh lừa nhỉ?”.
Một người khác nói: “Chắc họ chỉ muốn
bán da lừa thôi”. Hai cha con leo xuống. Một lát sau, cả chợ ồ lên cười khi
thấy hai cha con gánh con lừa vào chợ.
con lừa thấy rất nhiều người đến chỉ
vào mặt nó vừa cười vừa la hét, nó giãy giụa lung tung, cái dây thừng buộc lừa
đứt ra, lừa lao xuống sông, bị nước cuốn trôi mất.
Lời
bàn:
Luôn nhớ, không thể làm vừa lòng tất cả
mọi người. Trung thực với chính mình là sống đúng với bản chất con người mình,
không cho phép những yếu tố bên ngoài tác động đến ta. Hãy là chính mình! Một
khi đạt đến ngưỡng của sự trung thực, ta sẽ biết cách giữ gìn hạnh phúc và sự
bình an.
Diệu Linh (https://dulich.petrotimes.vn/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét