Cho đến nay, hầu hết các sử gia đều cho rằng việc gắn lễ Chúa giáng sinh vào ngày 25 tháng chạp dựa trên lý do thần học chứ không dựa trên lý do lịch sử.
Tại Rôma, từ năm 274, người ta đã mừng
lễ kính Mặt trời (Sol invictus), vào ngày đông chí. Giáo hội tại Rôma, sau khi
đã được hưởng tự do tôn giáo, đã cử hành lễ Chúa Giáng sinh, mặt trời soi đàng
công chính, thay thế cho lễ ngoại đạo. Có những chứng tích cho thấy rằng từ năm
336, lịch phụng vụ đã ghi ngày 25 tháng 12 là lễ Giáng sinh. Lúc đầu là một lễ
địa phương của Giáo hội Rôma, dần dần lan sang Bắc Phi. Đến cuối thế kỷ IV, thì
nhiều vùng bên Giáo hội Đông phương cũng mừng ngày Chúa Giáng sinh vào ngày 25
tháng chạp, như chúng ta thấy các bài giảng của các giáo phụ Basiliô vào khoảng
năm 375, Grêgôriô Nissa năm 380, Gioan kim khẩu năm 386. Đặc biệt là thánh
Gioan kim khẩu, trong bài giảng nhân ngày 25 tháng 12 năm 386 tại Antiôkia đã
giải thích lý do vì sao du nhập lễ Giáng sinh vào ngày 25 tháng 12 thêm vào lễ
6 tháng giêng. Chị có thể tưởng tượng rằng trong Giáo hội của ngài có nhiều
thành phần bảo thủ, không chấp nhận những canh tân, nhất là khi sự canh tân đến
từ Tây phương. Thánh Gioan không đả động chi đến các nguồn gốc thần học của
Giáo hội Rôma mà cố gắng thuyết phục cộng đoàn bằng lý do lịch sử. Thánh Luca
nói rằng thiên sứ Gabriel hiện ra với ông Dacaria khi ông này vào đền thờ tiến
hương. Thử hỏi xem ông ta vào đền thờ vào kỳ nào? Thưa vào dịp lễ xá tội, Yom
Kippur, vào cuối tháng 9. Sáu tháng sau, thiên thần hiện ra với Đức Mẹ Maria
tại Nadarét. Như vậy là cuối tháng 3. Và, chín tháng sau đó, (cuối tháng 12)
Chúa ra đời là đúng rồi. Do đó chúng ta hãy mừng lễ Chúa Giáng sinh vào cuối
tháng 12 thì hợp lý hơn. Và rồi, vào ngày 6 tháng giêng, người ta không còn
mừng lễ Chúa Giáng sinh nữa, nhưng chỉ còn mừng lễ Chúa tỏ mình ra. Cần nhắc
lại rằng nội dung của việc tỏ mình được đánh giá khác nhau tùy nơi tùy thời. Có
nơi nhấn mạnh đến việc tỏ mình cho dân ngoại qua việc ba nhà đạo sĩ đến thờ
lạy. Có nơi nhấn mạnh đến việc tỏ mình nơi sông Hoà giang, khi tiếng nói từ
trời mặc khải thân thế và sứ vụ của Đức Giêsu như là Tôi tớ yêu dấu của Thiên
Chúa. Đang khi mà phụng vụ bên Đông phương dành một ngày cho các biến cố vừa
nói, thì lịch phụng vụ Rôma dành ra hai ngày khác nhau: một ngày để cử hành lễ
tỏ mình cho dân ngoại, và một ngày để kính việc Chúa Giêsu chịu phép rửa. Cần
phải thêm một lần tỏ mình thứ ba tại tiệc cưới Cana, được nhắc đến ở Chúa nhật
thứ hai mùa Thường niên.
Như
vậy, lễ Chúa Giáng sinh hiện nay dựa trên lý do thần học hơn là dựa trên lý do
lích sử, phải vậy không?
Đúng như vậy. Chúng ta không rõ Chúa
Giêsu sinh vào ngày nào, tháng nào. Chúng ta không biết Chúa sinh vào mùa đông
lạnh lẽo, mùa xuân ấm áp hay mùa hè nóng bức. Lễ Chúa Giáng sinh được mừng vào
ngày 25 tháng chạp để thay thế cho ngày lễ kính thần Mặt trời của dân Rôma. Tuy
vậy cũng nên biết là trong các bài giảng nhân lễ Chúa Giáng sinh, thánh Lêô cả
Giáo hoàng (vào cuối thế kỷ V) không còn khai triển đề tài mặt trời công chính
cho bằng mầu nhiệm nhập thể: Ngôi Lời đã đến ở giữa chúng ta. Ngài chiếu sáng
cho nhân loại, khi kêu mời con người đến thông phần bản tính Thiên Chúa. Nhưng
mà cần phải có đức tin thì mới nhận ra ánh sáng đó, bởi vì Thiên Chúa đến với
chúng ta không phải với cảnh huy hoàng rực rỡ nhưng trong thân phận khó nghèo
khiêm tốn. Dù sao, thì vào năm 544, tu sĩ Điônixiô đã chấp nhận như là một
chứng cớ lịch sử việc Chúa Giêsu sinh ra ngày 25 tháng 12. Dựa vào đó, ông ta
xác định kỷ nguyên mới, năm thứ 1 kỷ nguyên Kitô giáo, hay cũng gọi là Công
nguyên. Tiếc rằng ông đã tính lệch đi khoảng 5-6 năm.
Lm. Giuse Phan Tấn Thành, OP (http://daminhvn.net/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét