Đảo
Phục sinh, nằm hẻo lánh trên Thái Bình Dương cho tới nay vẫn được xem là một
trong những địa điểm bí mật nhất hành tinh và đã làm rối trí các nhà khoa học
không chỉ một thế kỷ.
Dọc bờ đảo có tới 887 bức tượng đá -
gọi là moai - nặng từ vài tấn đến hàng trăm tấn, cao 1,2 đến trên 20 mét đứng
xếp hàng hoặc nằm ngổn ngang không hàng lối. Dân cư sống trên đảo biến đi đâu
thì không ai biết, chỉ biết, khi các nhà khảo cổ đến đây thì chẳng còn thấy một
loài vật nào, trừ… chuột.
Nhiều giả thuyết về xuất xứ của các
moai và sự biến mất bí hiểm của thổ dân được đề ra, từ những giả thuyết mang
tính huyền thoại đến các giả thuyết đầy thực dụng. Đa số các nhà khoa học
nghiêng về giả thuyết cho rằng, sự sụp đổ của hòn đảo phồn thịnh xưa kia là do
lỗi của các thổ dân.
Họ đã đốn hết cả những rừng cây nguyên
thuỷ để vận chuyển những bức tượng nên tự mình đã gây ra một thảm họa sinh
thái, và sau đó rơi vào một tình thế vô cùng khốn khổ. Thêm vào đó có thể là
một cuộc nội chiến và kết quả là một sự tự huỷ diệt của cả một bộ tộc người.
Trong những bí ẩn chưa được khám phá
còn sự tồn tại trên đảo một thứ văn tự cổ gọi là rongo-rongo. Các nhà khoa học
cũng đã tìm cách giải thích và nhiều người cho rằng văn tự ấy ra đời là nhờ các
nhà truyền giáo từ châu Âu đến đây sớm hơn cả.Song cuối cùng thì mọi điều bí ẩn
cũng được phơi bày.
Các nhà khoa học đã suy đoán ra được
quà trình dẫn hòn đảo đến diệt vong. Chính những thổ dân là người đã làm nên những
tượng thờ (moai) để tiến hành những nghi lễ tôn giáo. Không phải toàn bộ dân
trên đảo bị biến mất một cách đột ngột mà họ chết dần chết mòn trong một thời
gian không dài vì bị mắc bệnh dịch hạch mà những người châu Âu đầu tiên mang
sang.
Trường hợp đã từng xảy ra tại Nam Mỹ
làm dân da đỏ bị tiêu diệt gần hết vì là lần đầu họ gặp phải thứ vi trùng dịch
hạch mà cơ thể họ chưa hề có miễn dịch. Tuyệt nhiên chẳng có một thảm họa sinh
thái nào xảy ra trên đảo.
Tất cả mọi bí ẩn đều đã rõ ràng. Những
cánh rừng tất nhiên một phần lớn bị đốn để làm công cụ dựng tượng, phần còn lại
thì các loài gặm nhấm hoàn tất việc thủ tiêu. Chúng đã chén sạch vì trên đảo
chẳng có gì ăn. Kẻ phá hoại này theo chân những nhà thám hiểm và truyền giáo
châu Âu, neo tàu lên đảo. Lũ chuột cống được dịp lên bờ, sau khi thanh toán xác
những thổ dân chết dịch, “dân số” của chúng tăng lên cực nhanh, bắt đầu thanh
toán đến những cánh rừng để tồn tại.
Theo Tuấn Hà / Vietnamnet (https://doanhnghiepvn.vn/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét