Đức
Thánh Cha mời gọi các tín hữu hãy cầu nguyện xin Chúa trợ giúp ngay cả những
điều đơn giản hàng ngày trong cuộc sống, và đừng xấu hổ khi cầu xin Chúa. Những
lúc mọi sự dường như bế tắc thì lời cầu xin là lối thoát duy nhất, mở ra con
đường, chiếu sáng bóng đêm. Cần kiên nhẫn, chờ đợi khi cầu nguyện, vì Chúa chắc
chắn sẽ đáp lời.
--------------------------------------------
Trong buổi tiếp kiến chung trực tuyến
sáng thứ Tư 09/12, Đức Thánh Cha tiếp tục loạt bài giáo lý về đề tài cầu
nguyện; ngài suy tư về lời cầu xin. Chúa Giê-su đã dạy chúng ta cầu nguyện với
Chúa Cha với nhận thức rằng chúng ta hoàn toàn lệ thuộc vào Người và hoàn toàn
tín thác vào sự quan phòng của Người, ngay cả trong những giờ phút đen tối nhất
của cuộc sống.
Trong Kinh Thánh chúng ta gặp thấy rất
nhiều lời cầu nguyện xin Chúa can thiệp khi chúng ta bất lực trước những tình
cảnh bệnh tật, bất công, phản bội và thất vọng. Ngay cả lời cầu nguyện đơn giản
“Lạy Chúa xin cứu con” cũng là lời cầu nguyện có sức mạnh. Thiên Chúa luôn nghe
lời chúng ta cầu khẩn Người.
Buổi tiếp kiến chung được bắt đầu với
đoạn Thánh vịnh trích từ Thánh vịnh 28: “Lạy CHÚA là núi đá cho con trú ẩn, con
kêu lên Ngài, xin đừng nỡ giả điếc làm ngơ. Vì nếu Ngài cứ im hơi lặng tiếng,
thì con sẽ giống như kẻ đã xuống mồ. Khi con hướng về nơi cực thánh giơ đôi tay
cầu cứu van nài, xin Ngài nghe tiếng con khẩn nguyện” (28, 1-2).
Bắt đầu bài giáo lý, Đức Thánh Cha
khẳng định: Lời cầu nguyện của Ki-tô hữu hoàn toàn là của con người; chúng ta
cầu nguyện như những con người, như chúng ta là. Ngài nói:
Hai
yếu tố của lời cầu nguyện Ki-tô giáo là ngợi khen và cầu xin
Đức Thánh Cha giải thích: Thật vậy, khi
Chúa Giê-su dạy các môn đệ cầu nguyện, Chúa đã dạy bằng “kinh Lạy Cha”, để
chúng ta có thể đặt mình trong mối tương quan tin tưởng của con cái với Thiên
Chúa và nói với Người mọi yêu cầu của
chúng ta. Chúng ta cầu xin Người những ơn huệ cao cả nhất như xin cho Danh
Người hiển thánh, Vương quốc của Người hiển trị, thánh ý của Người đối với thế
giới được thực hiện . Sách Giáo lý nhắc rằng: " Phải khẩn cầu theo thứ tự
: trước hết là cầu xin ‘Nước Cha trị đến’, rồi cầu xin Cha ban những ơn cần
thiết để đón nhận Nước Trời và cộng tác vào việc mở mang Nước Chúa" (số
2632).
Nhưng trong kinh “Lạy Cha”, chúng ta
cũng cầu nguyện xin những ơn đơn giản nhất và hàng ngày, ví dụ như “lương thực hàng ngày” - cũng có nghĩa là
sức khỏe, nhà cửa, công việc; và cả Thánh Thể, cần thiết cho sự sống trong Chúa
Kitô; cũng như ơn được tha thứ tội lỗi, là một điều hàng ngày vì chúng ta luôn
cần ơn tha thứ, và sự bình an trong các mối quan hệ của chúng ta; và cuối cùng
xin Người giúp chúng ta trước những cám dỗ và giải thoát chúng ta khỏi điều ác.
Ý
thức chúng ta là thụ tạo được Thiên Chúa tạo dựng
Đức Thánh Cha lưu ý điều được sách Giáo
lý nhấn mạnh: “Trong kinh nguyện khẩn cầu, chúng ta bộc lộ ý thức về tương quan
giữa mình với Thiên Chúa : Chúng ta là thụ tạo, không phải tự mình mà có, không
làm chủ được những nghịch cảnh trong đời, không phải là cùng đích đời mình;
chẳng những vậy, là người Ki-tô hữu, chúng ta biết mình tội lỗi, đã phản nghịch
lại Thiên Chúa là Cha chúng ta. Khi khẩn cầu, con người đã quay về với Thiên
Chúa” (số 2629).
Ý
thức về giới hạn của chúng ta
Tiếp đến Đức Thánh Cha nói đến nhận
thức của chúng ta về những giới hạn của mình: Đôi khi chúng ta có thể tin mình
không cần điều gì, tự mình là đủ và chúng ta sống hoàn toàn tự cảm thấy mình là
đủ. Nhưng sớm muộn gì ảo tưởng này cũng biến mất. Con người là một lời cầu
khẩn, đôi khi trở thành một tiếng kêu, thường bị đè nén. Linh hồn giống như một
mảnh đất khô cằn, thiếu nước, như Thánh Vịnh đã nói (x. Tv 63,2). Tất cả chúng
ta đều trải qua, tại thời điểm này hay thời điểm khác của cuộc sống của mình,
thời gian u sầu hoặc cô đơn.
Kinh Thánh không xấu hổ khi cho thấy
tình trạng con người bị đánh dấu bởi bệnh tật, sự bất công, sự phản bội của bạn
bè hoặc sự đe dọa của kẻ thù. Đôi khi tưởng chừng như mọi thứ sụp đổ, cuộc sống
đã sống cho đến nay thật vô ích. Và trong những tình huống này - khi mọi thứ
dường như sụp đổ - dường như không có lối thoát thì có lối thoát duy nhất:
tiếng kêu, lời cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin giúp con!” Lời cầu nguyện mở ra những
tia sáng trong bóng tối dày đặc nhất, mở ra con đường, mở ra lối đi.
Mọi
loài cùng chúng ta cầu nguyện
Đức Thánh Cha nhận định: Con người
chúng ta chia sẻ với muôn loài thụ tạo lời cầu xin trợ giúp này. Chúng ta không
phải là những người duy nhất “cầu nguyện” trong vũ trụ rộng lớn này. Mỗi mảnh
thụ tạo mang ước muốn được ghi khắc của Thiên Chúa. Và chính thánh Phao-lô đã
diễn tả điều này. Ngài nói: “Thật vậy, chúng ta biết rằng: cho đến bây giờ,
muôn loài thụ tạo cùng rên siết và quằn quại như sắp sinh nở. Không phải muôn
loài mà thôi, cả chúng ta, những người đã lãnh nhận Thần Khí như ân huệ mở đầu,
cũng rên siết trong lòng” (Rm 8,22-24). Trong lòng chúng ta vang lên tiếng rên
rỉ muôn hình vạn trạng của các thụ tạo: cây cối, đất đá, muông thú… Mọi thứ đều
khao khát đến ngày được thành toàn.
Giáo phụ Tertulliano đã viết: «Mọi thụ
tạo, muông thú cầu nguyện và mọi đầu gối quỳ xuống… Và cả những con chim, khi
chúng bay lên trời, và sải cánh như thể chúng đang chắp tay theo hình chữ thập,
cũng kêu một tiếng như cầu nguyện ”(De Oratione, XXIX). Đây là một cách diễn
đạt đầy chất thơ để giải thích về những gì thánh Phao-lô nói "muôn loài
rên xiết, cầu nguyện”. Nhưng chúng ta là những sinh vật duy nhất cầu nguyện
không ngừng, biết rằng chúng ta hướng về Chúa Cha và đối thoại với Người.
Đừng
xấu hổ khi cầu xin Chúa
Từ đó Đức Thánh Cha khích lệ: Vì vậy,
chúng ta đừng cảm thấy bị sốc nếu chúng ta thấy cần phải cầu nguyện; đừng xấu
hổ. Nhất là khi chúng ta đang cần điều gì đó, hãy cầu xin. Chúa Giê-su nói về
một đầy tớ bất lương phải kết toán sổ với chủ của mình, người đó nói thế này:
"Ăn mày thì hổ ngươi." Và nhiều người trong chúng ta có cảm giác này:
chúng ta xấu hổ khi cầu xin, khi cầu xin sự giúp đỡ, khi yêu cầu ai đó giúp chúng
ta điều gì đó để đạt được mục tiêu nào đó, và cũng xấu hổ khi cầu xin Chúa.
Đừng xấu hổ khi cầu nguyện. Hãy thưa: “Lạy Chúa, con cần điều này”, “Lạy Chúa,
con đang gặp khó khăn này”, “Xin giúp con!”: Tiếng kêu của con tim hướng về
Thiên Chúa là Cha. Và cũng hãy làm điều đó trong những khoảnh khắc hạnh phúc,
chứ không chỉ trong những giờ phút tồi tệ; trong những khi hạnh phúc hãy cảm ơn
Thiên Chúa về mọi điều Người đã ban cho chúng ta và đừng xem bất cứ điều gì như
là đương nhiên hoặc chúng ta xứng đáng được: mọi thứ đều là ân sủng.
Chúng ta phải học điều này. Chúa luôn
ban cho chúng ta, luôn luôn, và mọi thứ đều là ân sủng, tất cả mọi thứ. Tuy
nhiên, chúng ta đừng bóp nghẹt lời khẩn cầu tự phát nảy sinh trong lòng mình.
Lời cầu nguyện khẩn xin đi đôi với việc chấp nhận những giới hạn của chúng ta
và chấp nhận chúng ta là những thụ tạo. Người ta thậm chí có thể không tin vào
Chúa, nhưng rất khó để không tin vào lời cầu nguyện: nó chỉ đơn giản là tồn
tại; nó đến với chúng ta như một tiếng kêu; và tất cả chúng ta đều biết tiếng
nói nội tâm này có thể im lặng trong một thời gian dài, nhưng một ngày nó sẽ
thức dậy và la lên.
Không
có tiếng kêu nào không được Chúa lắng nghe
Đức Thánh Cha nói tiếp: Chúng ta biết
rằng Thiên Chúa sẽ trả lời. Không có người nào trong sách Thánh Vịnh cầu
nguyện, cất lên lời than thở mà Chúa vẫn không lắng nghe: hôm nay hay ngày mai,
nhưng Người luôn trả lời, theo cách này hay cách khác. Kinh Thánh lặp đi lặp
lại điều đó vô số lần: Thiên Chúa nghe tiếng kêu của những kẻ cầu khẩn Người.
Ngay cả những câu hỏi lắp bắp của chúng ta, ngay cả những câu hỏi đọng lại
trong sâu thẳm tâm hồn mà chúng ta xấu hổ khi bày tỏ, thì Chúa Cha cũng lắng
nghe chúng và muốn ban Chúa Thánh Thần
của Người cho chúng ta, Đấng linh hoạt mọi lời cầu nguyện và biến đổi mọi sự.
Kiên
nhẫn trong cầu nguyện
Cuối cùng Đức Thánh Cha nói đến thái độ
kiên nhẫn, chờ đợi luôn luôn có trong cầu nguyện: Bây giờ chúng ta đang ở trong
thời gian của Mùa Vọng, một thời gian điển hình của sự chờ đợi; chờ đón lễ
Giáng sinh. Chúng ta đang chờ đợi. Chúng ta thấy rõ điều này. Nhưng cả cuộc đời
chúng ta cũng sống trong chờ đợi. Và lời cầu nguyện luôn chờ đợi, bởi vì chúng
ta biết rằng Chúa sẽ nhậm lời. Ngay cả cái chết cũng run rẩy khi một Ki-tô hữu
cầu nguyện, vì họ biết rằng mỗi người cầu nguyện đều có một đồng minh mạnh mẽ
hơn sự chết: đó là Chúa Phục sinh. Sự chết đã bị đánh bại trong Chúa Ki-tô, và
sẽ đến ngày khi mọi thứ đều xác định, và sự chết sẽ không còn chế giễu cuộc
sống và hạnh phúc của chúng ta nữa.
Hãy
chờ đợi
Và Đức Thánh Cha mời gọi: Chúng ta hãy
học cách chờ đợi; chờ đợi Chúa. Chúa đến thăm chúng ta, không chỉ trong những
ngày lễ trọng đại này - lễ Giáng sinh, lễ Phục sinh - mà Chúa đến thăm chúng ta
mỗi ngày trong sâu thẳm của trái tim nếu chúng ta đang chờ đợi. Và nhiều khi chúng
ta không nhận ra rằng Chúa đang ở gần, không nhận ra Người đang gõ cửa nhà
chúng ta và chúng ta đã để Người đi ngang qua. Thánh Augustinô nói: "Tôi
sợ Chúa khi Người đi qua", "Tôi sợ rằng Người đi qua và tôi không
nhận ra Người". Và Chúa đi ngang qua, Chúa đến, Chúa gõ cửa. Nhưng nếu đôi
tai của bạn đầy những tiếng ồn khác, bạn sẽ không nghe thấy tiếng gọi của Chúa.
Đức Thánh Cha kết thúc bằng lời mời
gọi: Anh chị em, hãy chờ đợi: đây là lời cầu nguyện.
Hồng Thủy - Vatican News (https://www.vaticannews.va/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét