Giáo
hội có sứ vụ chuyển cầu cho tất cả, đặc biệt những người đau khổ, những người
không biết cách cầu nguyện, hay những người lầm đường lạc lối. Và đây là nhiệm
vụ đặc biệt của những người có trách nhiệm như cha mẹ, thầy cô, linh mục. Đức
Thánh Cha mời gọi các tín hữu cầu nguyện cho nhau. Điều này mang lại điều tốt
cho tất cả chúng ta.
-----------------------------------------
Trong buổi tiếp kiến chung trực tuyến
sáng thứ Tư 16/12, tiếp tục loạt bài giáo lý về cầu nguyện, Đức Thánh Cha trình
bày về đề tài kinh nguyện chuyển cầu. Đức Thánh Cha nói rằng khi chúng ta tìm
nơi thanh vắng để cầu nguyện theo gương Chúa Giê-su, chúng ta không trốn tránh
nhu cầu của tha nhân, nhưng để mở rộng trái tim trước những đau khổ và nước mắt
của họ.
Cầu
nguyện không có nghĩa là trốn tránh thực tại
Mở đầu bài giáo lý Đức Thánh Cha nói:
Ai cầu nguyện thì không bao giờ quay lưng lại với thế giới. Nếu việc cầu nguyện
không bao gồm niềm vui nỗi đau, hy vọng và sầu lo của nhân loại, nó trở thành
một hoạt động “trang trí”, một thái độ hình thức, trình diễn ... Tất cả chúng
ta cần đời sống nội tâm: rút lui vào không gian và thời gian dành riêng cho mối
quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa. Nhưng điều này không có nghĩa là trốn
tránh thực tại.
Ki-tô
hữu là bánh được bẻ ra và chia sẻ
Đức Thánh Cha lưu ý điểm giống nhau
giữa những người cầu nguyện cho người khác và Chúa Ki-tô trong Thánh Thể. Ngài
nói: Trong cầu nguyện, Thiên Chúa "nhận lấy chúng ta, chúc lành cho chúng
ta, và bẻ chúng ta ra và ban chúng ta" cho tha nhân , vì sự đói khát của
tất cả mọi người. Mỗi Ki-tô hữu được kêu gọi trở thành bánh được bẻ ra và chia
sẻ trong bàn tay Thiên Chúa.
Vào
nơi thanh vắng để nghe tiếng Chúa tốt hơn
Đức Thánh Cha nói tiếp: Cũng như thế,
những người cầu nguyện tìm kiếm sự thanh vắng và thinh lặng, không phải để
không bị quấy rầy, nhưng để nghe tiếng Thiên Chúa tốt hơn. Đôi khi họ rút lui
khỏi thế giới, trong bí mật của căn phòng riêng của họ, như chính Chúa Giêsu
khuyên nhủ (x. Mt 6,6), nhưng dù ở đâu,
họ vẫn luôn mở rộng cánh cửa lòng mình: một cánh cửa rộng mở cho những người
không cầu nguyện hay không biết cầu nguyện; cho những ai không cầu nguyện gì cả
nhưng mang trong mình một tiếng kêu bị bóp nghẹt, một lời khẩn cầu dấu kín; cho
những người lầm đường, lạc lối…
Cầu
nguyện là trở thành trái tim và tiếng nói của người không cầu nguyện
Bất cứ ai cũng có thể gõ cửa tâm hồn
của người cầu nguyện và tìm thấy ở người ấy tấm lòng nhân ái, cầu nguyện cho
tất cả, không loại trừ ai. Cầu nguyện là trái tim, là tiếng nói của chúng ta,
và là trái tim và tiếng nói của nhiều người không biết cầu nguyện hay không cầu
nguyện, hay không muốn cầu nguyện, hay không thể cầu nguyện: chúng ta là trái
tim và tiếng nói của những người này hướng về Chúa Giê-su, hướng lên Chúa Cha
như người chuyển cầu.
Tìm
kiếm mọi sự và mọi người trong Thiên Chúa
Trong thanh vắng, chúng ta tách biệt
khỏi mọi thứ và mọi người để tìm kiếm mọi thứ và mọi người trong Thiên Chúa.
Như vậy người cầu nguyện cầu nguyện cho toàn thế giới, mang trên vai những đau
đớn và tội lỗi. Họ cầu nguyện cho tất cả và mỗi người: như thể họ là
"ăng-ten" của Thiên Chúa trên thế giới này. Nơi mỗi người nghèo gõ
cửa, nơi mỗi người đánh mất ý nghĩa về mọi thứ, người cầu nguyện đều nhìn thấy
gương mặt Chúa Kitô.
Chuyển
cầu là khẩn cầu cho người khác
Sách Giáo lý viết: "Chuyển cầu là
khẩn cầu cho người khác... là đặc tính của một tâm hồn hòa theo lòng từ bi nhân
hậu của Thiên Chúa”. Thật là tuyệt vời. Khi cầu nguyện, chúng ta hòa vào lòng
thương xót của Thiên Chúa, lòng thương xót đối với tội lỗi của chúng ta, thương
xót chúng ta, nhưng cả đối với tất cả những người xin cầu nguyện cho họ, những
người mà chúng ta muốn cầu nguyện cùng với trái tim của Thiên Chúa. Đây là cầu
nguyện thật sự. “Trong thời đại của Hội Thánh, lời chuyển cầu của Ki-tô hữu
tham dự vào kinh nguyện chuyển cầu của Đức Ki-tô, đây là cách diễn tả mầu nhiệm
các thánh thông công” (số 2635).
Tham dự vào kinh nguyện chuyển cầu của
Đức Ki-tô nghĩa là gì? Đức Thánh Cha giải thích: Khi tôi chuyển cầu hay cầu
nguyện cho ai đó: bởi vì Chúa Ki-tô là Đấng chuyển cầu trước mặt Chúa Cha, cầu
nguyện cho chúng ta, và Người cầu nguyện bằng cách tỏ cho Chúa Cha thấy những
vết thương trên tay Người, bởi vì Chúa Giê-su hiện diện cách thể lý, với thân
xác Người trước mặt Chúa Cha. Chúa Giê-su là Đấng chuyển cầu cho chúng ta và
cầu nguyện là làm giống Chúa Giê-su một tí: cầu khẩn với Chúa Cha cho người
khác nhân danh Chúa Giê-su.
Ai
không yêu thương thì chỉ giả vờ cầu nguyện
Đức Thánh Cha nhấn mạnh liên kết giữa
cầu nguyện và tình yêu thương: Cầu nguyện đơn giản là con người. Trái tim con
người hướng đến việc cầu nguyện. Nhưng cầu nguyện cần có tình yêu thương anh
chị em. Ai không yêu anh chị em mình thì không thật sự cầu nguyện. Lời cầu
nguyện chỉ được thực hiện trong tinh thần yêu thương. Những người không yêu
thương chỉ giả vờ cầu nguyện hoặc họ tin rằng họ đang cầu nguyện, nhưng họ
không cầu nguyện vì thiếu tinh thần, đó là tình yêu.
Kinh nghiệm của con người hiện diện
trong mỗi lời cầu nguyện, bởi vì dù con người có thể phạm sai lầm đến mức nào,
họ cũng không bao giờ bị từ chối hoặc loại bỏ.
Khiêm
nhường cầu nguyện
Đức Thánh Cha khẳng định: Khi một tín
hữu, được Chúa Thánh Thần thúc đẩy, cầu nguyện cho tội nhân, họ không lựa chọn,
không đưa ra lời phán xét kết án: họ cầu nguyện cho mọi người. Và họ cũng cầu
nguyện cho chính mình, và vào lúc đó họ biết rằng mình không quá khác biệt so
với những người họ cầu nguyện cho: họ cảm thấy mình là người tội lỗi giữa những
người tội lỗi, và họ cầu nguyện cho tất cả.
Bài học dụ ngôn người Pharisêu và người
thu thuế luôn sống động và thời sự (x. Lc 18,9-14): chúng ta không tốt hơn ai
hết, chúng ta đều là anh em trong một cộng đoàn mong manh, đau khổ và tội lỗi.
Vì thế lời cầu nguyện mà chúng ta có thể dâng lên Chúa là: “Lạy Chúa, không ai
là người công chính trước nhan Chúa (x. Tv 143, 2), chúng con đều là những con
nợ , mỗi người có khoản nợ lớn cần phải trả; không có ai là vô tội trong mắt
Chúa. Lạy Chúa, xin thương xót chúng con!".
Vai
trò của người cầu nguyện đối với thế giới
Thế giới tiếp tục tiến bước nhờ vào
những người cầu nguyện, những người đã chuyển cầu, và những người hầu như không
được biết đến… nhưng Chúa biết họ! Có nhiều Kitô hữu vô danh, trong những lần
bị bách hại, đã có thể lặp lại lời của Chúa Giê-su: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì
họ không biết việc họ làm” (Lc 23,34).
Sứ
mạng chuyển cầu của Giáo hội
Đức Thánh Cha lưu ý rằng vị Mục tử Tốt
lành vẫn trung thành ngay cả khi ý thức về tội lỗi của chính dân tộc mình:
Người vẫn là một người Cha ngay cả khi con cái xa cách và bỏ rơi Người. Người
kiên trì phục vụ như người mục tử ngay cả đối với những người buộc Người phải
vây bẩn đôi tay; Người không đóng cửa trái tim của mình với những người đã từng
làm Người đau khổ.
Do đó, Giáo Hội, trong tất cả các thành
viên của mình, có sứ mệnh thực hành việc cầu thay nguyện giúp: chuyển cầu cho
người khác. Điều này đặc biệt đối với những ai có vai trò trách nhiệm: cha mẹ,
thầy cô, thừa tác viên có chức thành, các bề trên cộng đoàn ... Giống như
Abraham và Mô-sê, đôi khi họ phải “bảo vệ” những người được giao phó cho họ
trước mặt Chúa. Trong thực tế, chúng ta đang nói về việc bảo vệ họ theo cái
nhìn và tấm lòng của Thiên Chúa, bằng lòng nhân ái và sự dịu dàng không thể
vượt thắng của Người.
Cầu
nguyện cho nhau
Đức Thánh Cha kết thúc bài giáo lý với
một hình ảnh ý nghĩa: Anh chị em thân mến, tất cả chúng ta đều là những chiếc
lá của cùng một cây: mỗi chiếc lá rụng đều nhắc nhở chúng ta về lòng thương xót
cao cả mà chúng ta phải nuôi dưỡng trong lời cầu nguyện cho nhau. Chúng ta hãy
cầu nguyện cho nhau. Điều này sẽ tốt cho chúng ta và cho tất cả mọi người.
Hồng Thủy - Vatican News (https://www.vaticannews.va/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét