Đường
thẳng là con đường ngắn nhất nhưng không có một dòng sông nào trên thế giới
chảy theo đường thẳng.
Nếu không tính đến những con sông, hồ
nhân tạo, thì có thể khẳng định rằng không có một hệ thống sông ngòi nào trên
thế giới chảy theo đường thẳng. Nếu không tin, bạn có thể tự mình kiểm chứng
bằng ứng dụng Google Earth của Google.
Đường thẳng là con đường ngắn nhất,
nhưng các con sông có vẻ như... tự làm khó mình, khi liên tục uốn lượn kéo dài
nghìn cây số. Và câu hỏi ở đây là: Tại sao?
Dưới góc độ khoa học, các dòng sông
chảy không thẳng mà uốn khúc là do 2 nguyên nhân chính: địa hình và lực
Côriôlit. Nguyên nhân về địa hình thì chắc cũng dễ hiểu. Dòng sông có xu hướng
chảy từ nơi có địa hình cao đến nơi có địa hình thấp, những nơi có địa hình gồ
ghề thì dòng sông sẽ uốn lượn. Lực Côriôlit là hệ quả của sự tự quay quanh mình
của Trái Đất.
Khi Trái Đất quay quanh trục, mọi địa
điểm thuộc các vĩ độ khác nhau ở bề mặt Trái Đất (trừ 2 cực) đều có vận tốc dài
khác nhau và hướng chuyển động từ Tây sang Đông. Do vậy các vật thể chuyển động
trên Trái Đất sẽ bị lệch hướng so với ban đầu. Lực Côriôlit tác động mạnh đến
hướng chuyển động của các khối khí, các dòng biển, dòng sông, đường đạn bay,
v...v... Do đó mới có hiện tượng dòng sông uốn lượn, bên lở bên bồi.
Vào lúc bắt đầu hình thành dòng chảy,
lòng sông thường không phẳng. Những nơi nước sông chảy qua, vì rất nhiều nguyên
nhân, nên tốc độ chảy ở hai bên trái phải không hoàn toàn bằng nhau. Nơi này bờ
sông lở một chút, nơi kia mất một cái cây, nơi khác nữa có thêm dòng nước chảy
từ bên ngoài vào…
Những hiện tượng đó đều có thể làm cho
tốc độ chảy của sông ở một nơi nào đó nhanh lên hoặc chậm đi. Đồng thời vật
chất hai bên bờ cũng khác nhau, có nơi dễ bị phá vỡ, có nơi lại khá rắn chắc.
Tất cả những cái đó đã làm cho lòng sông trở thành uốn khúc quanh co.
Một khi đã sinh ra khúc quanh, nó sẽ
tiếp tục phát triển. Bởi vì hướng dòng nước là chảy thẳng vào bờ lõm, hơn nữa
nước ở tầng trên cũng từ bờ lồi chảy vào bờ lõm, còn nước ở tầng dưới lại từ bờ
lõm chảy ngang về phía bờ lồi làm cho bờ lõm bị phá hoại mạnh mẽ. Trong khi đó
nước ở bờ lồi lại chảy tương đối chậm, năng lượng yếu. Vì thế ở phía bờ lõm,
bùn cát dễ bị cuốn đi, lòng sông tương đối sâu, bờ sông dốc, trở thành nơi lý
tưởng cho các bến cảng.
Dưới tác dụng lâu dài của nước sông, bờ
lõm do bị không ngừng phá hoại mà ngày càng lõm, bờ lồi vì nước chảy chậm, bùn
cát không những bị cuốn đi mà ngược lại còn tích tụ ngày càng nhiều khiến bờ
lồi ngày càng lồi thêm. Dòng sông trở nên quanh co. Khi đáy sông cao hơn mực
nước chảy vào sông, nước sông chủ yếu xâm thực xuống dưới, còn khi đáy sông
thấp hơn thì nước sông chủ yếu xâm thực vào hai bên. kết quả của sự xâm thực là
lòng sông dần rộng thêm ra, dòng sông ngày càng uốn khúc, điểm bắt đầu và điểm
kết thúc của một khúc ngày càng gần, thậm chí cuối cùng bị xuyên qua. Ở hai đầu
của khúc cong cũ, bùn cát tích đọng càng nhiều, làm cho khúc cong và dòng chảy
bị tách rời, cuối cùng hình thành những chiếc hồ hình cánh cung, hay hồ hình
móng ngựa (hồ Tây là một điển hình).
Theo Lê Cao/VietQ
(https://doanhnghiepvn.vn/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét