Một
con virus không nhìn thấy bằng mắt thường được đã dạy chúng ta biết rằng, chúng
ta cũng chỉ là sinh vật nhiều lỗi lầm trên trái đất này.
Nhiều người cho rằng, cái tâm trạng đón
nhận tin tức COVID -19 quay lại lần hai buồn nhiều hơn lo. Vì cái lo đã trải
qua ở lần thứ nhất khiến chúng ta có kinh nghiệm hơn. Tuy nhiên, đối mặt với
lần này có lẽ là nỗi buồn mà ít, nhiều ai cũng có.
Trước tiên là về kinh tế, như người mới
ốm dậy, gặp phải cơn bệnh lần nữa. Dù có cố gắng thế nào cũng phải đành đầu
hàng với con virus bé xíu mà vô cùng kinh khủng.
Tuy nhiên, chính vì đã đối mặt một lần,
nên đa phần cách chúng ta xử lý tình huống đều bình tĩnh. Khẩu trang gia đình
đã có đủ, không có khẩu trang y tế thì khẩu trang vải. Nước rửa tay sát khuẩn
đợt trước chưa hết. Mọi người trong gia đình đã thông thuộc quy luật chung khi
về đến nhà là rửa tay, rửa kỹ, phơi nắng những vật dụng khó có thể giặt ngay
như túi xách, ví, tiền…
Có người bảo, dù gì đi nữa thì tâm lý
“hết rên quên thầy” là có thật trong bất cứ ai, bất cứ gia đình nào. Khi mà
siêu thị không còn đo thân nhiệt, mọi người dần bỏ đi chiếc khẩu trang, và gần
như quên rằng có con virus nguy hiểm vẫn đang hiện diện, ở nhiều nước vẫn đang
oằn mình chống dịch. Những chuyến đi chơi xa với bạn bè, gia đình, tụ tập ăn
uống, karaoke, tiếp xúc gần… không ai còn phòng bị chiếc khẩu trang như trước
đây nữa.
Giờ đây, mọi thứ bắt đầu làm lại với
các công đoạn: khẩu trang, rửa tay, nước sát khuẩn… Cái tâm trạng vừa buồn lại
thêm ngán ngẩm là có thật, giống như kiểu sinh viên phải thi lại, học mãi bài
học cũ và hồi hộp theo dõi tin tức trên các phương tiện thông tin đại chúng để
có cách tự bảo vệ mình.
Trong gia đình, mẹ dặn con, tiếp xúc
công cộng nhớ không rời khẩu trang. Vợ dặn chồng tốp bớt ăn nhậu, tiếp xúc gần.
Bạn bè thì nhiều năm vẫn là bạn bè nhưng phòng dịch thì chỉ có giai đoạn ngắn
này thôi. Mọi người cùng cố gắng. Nói thế nhưng trong bụng bà nội trợ cũng đánh
lô tô, ngán ngẩm khi nghĩ đến việc phải mua thức ăn để dành trong tủ lạnh,
không mua sắm nếu không cần thiết.
Khi không thể thay đổi môi trường sống,
cái chung, thì phải biết nương theo đó mà sống và vận dụng với cách thức sao
cho phù hợp nhất. Con người ta vốn rất mau quên. Trong đợt cách ly lần thứ nhất
khi mà con số nhiễm tăng mỗi ngày thì tự nhủ lòng, sẽ sống vị tha hơn, nghĩ
thoáng hơn và chia sẻ nhiều hơn. Nhưng, “hết rên lại quên mất thầy”. Khi tưởng
đã “thoát” COVID-19, mọi nhận thức kia cũng trở thành dĩ vãng.
Để thấy, nhân loại đang trong giai đoạn
bị thử thách quá lớn. Con người vốn không biết quý trọng thiên nhiên đẹp đẽ mà
tạo hóa ban cho mình. Con người với tham vọng phá hủy để trục lợi, thách thức
để chứng tỏ và cuối cùng thiên nhiên quay mặt thì mới hiểu ra, nhưng đã muộn.
Giữ gìn một trăm năm chỉ cần một ngày là mọi thứ tan tành mây khói.
Cuộc đời lúc nào cũng có những bài học
cho con người. Tuy nhiên, thế gian luôn có kẻ muốn đi ngược lại mẫu số chung,
muốn khẳng định cái tôi, muốn làm khác đi. Và cuối cùng, một con vi-rút không
nhìn thấy bằng mắt thường được đã dạy chúng ta biết rằng, chúng ta cũng chỉ là
sinh vật nhiều lỗi lầm trên trái đất này. Hãy nghĩ lại và hoàn thiện. Hãy biết
bao dung và chọn cái tốt, cái đẹp, nếu không sẽ quá muộn.
Và như thế, nhắn nhủ nhau, chúng ta cần
bình tĩnh xử lý tình huống và biết quý trọng cuộc sống, cố gắng khắc phục khó
khăn, yêu thương, san sẻ, tuân theo hướng dẫn chung của người có trách nhiệm…
chúng ta sẽ vượt qua.
Kim
Duy
(https://www.phunuonline.com.vn/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét