Trước
sự lan tràn của virus corona hay còn gọi là Covid-19 và sự giết chóc của nó,
nhiều người trong chúng ta đặt câu hỏi “tại sao?” Tại sao lại có đại dịch này?
Tại sao Chúa để cho dịch bệnh xảy ra? Tại sao Chúa không can thiệp khi chúng ta
kêu cầu trong đau đớn và thậm chí có người sợ hãi thất vọng?
Cha James Martin, một linh mục dòng Tên
người Mỹ, chia sẻ những suy tư của ngài về mầu nhiệm sự dữ. Đối với cha, câu
trả lời vẫn là không có câu trả lời. Nhưng cha xác tín rằng chúng ta có thể tìm
câu trả lời của đau khổ nơi Chúa Giêsu. Qua cuộc đời của Chúa Giêsu, Kitô hữu
biết rằng Con Thiên Chúa đã trải nghiệm và biết hết những đau khổ của phận
người và chắc chắn Ngài không bỏ rơi chúng ta. Và những người không phải Kitô
hữu cũng tìm được nơi Chúa Giêsu một gương mẫu cho cuộc sống. Vấn đề là chúng
ta có tin vào một Thiên Chúa mà chúng ta không hiểu không?
----------------------------------------------
Cha Martin chia sẻ: “Mùa hè năm ngoái
tôi phải đi hóa trị. Và mỗi khi tôi đi qua cánh cửa có bảng ghi “Khoa Ung thư
xạ trị”, trái tim tôi dường như hụt đi một nhịp. Trong khi tình trạng bệnh của
tôi không nguy hiểm lắm (khối u của tôi là lành tính, và đôi khi người ta cần
xạ trị), hàng ngày tôi đã gặp những người cận kề với cái chết.
Cuộc
"hẹn" của mỗi người
Trong sáu tuần lễ, mỗi ngày tôi đón một
chiếc taxi và nói, làm ơn đưa tôi đến đường 68 và York. Khi đến nơi, tôi dừng
lại ở một nhà thờ gần đó để cầu nguyện. Sau đó, trên đường đi đến nơi hẹn làm
hóa trị, nằm trong một khu phố đầy các bệnh viện, tôi đã đi ngang qua những
bệnh nhân ung thư bị rụng tóc, những ông già bà cụ kiệt sức phải ngồi xe lăn, được
các nhân viên chăm sóc y tế tại gia đẩy đi và những người vừa mới phẫu thuật.
Nhưng trên cùng những vỉa hè đó, tôi gặp các bác sĩ bận rộn, những y tá tươi
cười và các thực tập viên háo hức, và nhiều người khác nhìn có vẻ rất khỏe
mạnh. Một ngày nọ, tôi chợt nhận ra: Tất cả chúng ta sẽ đến đường 68 và York,
mặc dù tất cả chúng ta đều có những giờ hẹn khác nhau của mình.
Thiên
Chúa ở đâu trong tất cả những điều này?
Chỉ trong vài tuần qua, hàng triệu
người bắt đầu lo sợ rằng họ đang đi đến cuộc hẹn của mình với vận tốc kinh
hoàng, do đại dịch Covid-19. Sự kinh hoàng do lây nhiễm lan nhanh cộng thêm cú
sốc bởi sự khởi phát đột ngột của nó. Là một linh mục, tôi đã nghe thấy các cảm
xúc tuôn tràn như núi lở trong tháng vừa qua: hoảng loạn, sợ hãi, giận dữ, buồn
bã, bối rối và tuyệt vọng. Càng ngày tôi càng cảm thấy như mình sống trong một
bộ phim kinh dị, nhưng theo bản năng, tôi đã tắt cuốn phim này đi vì nó gây quá
nhiều xáo trộn. Và ngay cả những người sùng đạo nhất cũng hỏi tôi: Tại sao điều
này xảy ra? Và: Thiên Chúa ở đâu trong tất cả những điều này?
Mầu
nhiệm sự dữ
Về cơ bản, nó giống như câu hỏi mà mọi
người đặt ra khi một cơn bão tước đi hàng trăm mạng sống hoặc khi một đứa trẻ
chết vì ung thư. Nó được gọi là “vấn đề đau khổ”, “mầu nhiệm về sự dữ’, … và nó
là một câu hỏi mà các vị thánh và các nhà thần học đã phải vật lộn trong nhiều
thiên niên kỷ. Câu hỏi về nỗi đau khổ tự nhiên (từ bệnh tật hoặc thiên tai)
khác với câu hỏi về “sự ác luân lý”. Nhưng bỏ qua phân biệt thần học này,
câu hỏi hiện nay đã làm mệt mỏi tâm trí của hàng triệu người có đức tin, của
những người mất can đảm với số người chết đang gia tăng đều đặn, của những
người đấu tranh với những câu chuyện về các bác sĩ buộc phải phân loại bệnh
nhân và những người giật mình trước những bức ảnh của những hàng dài các quan
tài: Tại sao?
Đau
khổ để thử thách, tôi luyện đức tin?
Qua nhiều thế kỷ, nhiều câu trả lời về
đau khổ tự nhiên đã được đưa ra; tất cả đều muốn trả lời câu hỏi theo một cách
nào đó. Phổ biến nhất là câu trả lời cho rằng đau khổ là một thử thách. Đau khổ
thử thách đức tin của chúng ta và củng cố nó, như lời thánh Gia-cô-bê: “Thưa
anh chị em, bất cứ khi nào anh chị em gặp bất kỳ thử thách nào, đừng xem nó là
điều gì khác hơn là niềm vui, bởi vì anh chị em biết rằng thử thách đức tin sẽ
làm cho nó kiên vững”. Nhưng trong khi giải thích đau khổ như một thử thách có
thể giúp ích trong các khó khăn nho nhỏ (ví dụ như sự kiên nhẫn được kiểm tra
bởi một người gây phiền hà), thì nó thất bại trong những trải nghiệm đau đớn
nhất của con người. Có phải Chúa gửi bệnh ung thư đến để thử thách một đứa trẻ?
Đúng là cha mẹ của em bé có thể học được điều gì đó về sự kiên trì hoặc đức
tin, nhưng cách tiếp cận đó có thể khiến Chúa trở thành một con quái vật.
Đau
khổ là hình phạt của tội lỗi?
Cũng có lập luận cho rằng đau khổ là
một hình phạt của tội lỗi, một cách giải thích vẫn còn phổ biến giữa một số tín
hữu (họ thường nói rằng Chúa trừng phạt những người hoặc những nhóm mà không
cùng ý kiến với họ). Nhưng chính Chúa Giêsu đã bác bỏ lối suy nghĩ đó khi Ngài
gặp một người mù như câu chuyện được kể lại trong Tin Mừng thánh Gioan chương
9: Thưa Thầy, ai là người đã phạm tội, người đàn ông này hoặc cha mẹ anh ta,
khiến anh ta sinh ra đã bị mù? Chúa Giêsu trả lời: “Không phải người đàn ông
này cũng không phải cha mẹ của anh ta đã phạm tội”. Đây là lời bác bỏ dứt khoát
của Chúa Giêsu về hình ảnh một Chúa Cha tàn ác. Trong Tin Mừng Thánh Luca, Chúa
Giêsu trả lời câu chuyện về tháp Babel bằng đá đã đổ xuống và đè chết đám đông
dân chúng: Anh em nghĩ rằng họ là những kẻ tội lỗi tồi tệ hơn tất cả những
người khác sống ở Giêrusalem sao? Tôi nói với anh em không phải như vậy.”
Tam
đoạn luận
Sự nhầm lẫn chung của các tín hữu được
gói gọn trong cái được gọi là tam đoạn luận không chắc chắn, có thể được tóm tắt
như sau: Thiên Chúa hoàn toàn quyền năng, do đó, Thiên Chúa có thể ngăn chặn
đau khổ. Nhưng Thiên Chúa không ngăn cản đau khổ, do đó, Thiên Chúa không phải
là toàn năng hoặc không hoàn toàn yêu thương.
Nguyên
nhân của đau khổ: Chúng ta không biết!
Cuối cùng, câu trả lời trung thực nhất
cho câu hỏi tại sao virut Covid-19 lại giết chết hàng ngàn người, tại sao các
bệnh truyền nhiễm lại tàn phá nhân loại và tại sao lại có đau khổ, đó là: Chúng
ta không biết. Đối với tôi, đây là câu trả lời trung thực và chính xác nhất.
Người ta cũng có thể nghĩ rằng virus là một phần của thế giới tự nhiên và bằng
một cách nào đó đóng góp cho cuộc sống, nhưng cách giải thích này không thể
dùng để nói chuyện với một người bị mất bạn bè hoặc người thân. Một câu hỏi
quan trọng đối với những người có đức tin trong những lúc đau khổ là: Bạn có
thể tin vào một Thiên Chúa mà bạn không hiểu không?
Câu
trả lời là Chúa Giêsu
Nhưng nếu mầu nhiệm đau khổ không thể
giải đáp được thì các tín hữu có thể đi tìm lời giải đáp ở đâu trong những lúc
như thế này? Đối với người Kitô hữu và có lẽ ngay cả đối với người khác, câu
trả lời là Chúa Giêsu.
Một
Giêsu sống trong một thế giới với những giới hạn của con người
Các Kitô hữu tin rằng Chúa Giêsu vừa
hoàn toàn là Thiên Chúa vừa hoàn toàn là con người. Tuy nhiên, đôi khi chúng ta
bỏ qua phần thứ hai. Giêsu thành Nazareth được sinh ra trong một thế giới của
bệnh tật. Trong cuốn sách “Đá và phân, dầu và nước bọt”, về cuộc sống hàng ngày
ở Galilê vào thế kỷ thứ nhất, Jodi Magness, một học giả về Do Thái giáo thời kỳ
đầu, gọi môi trường mà Chúa Giê-su sống bẩn thỉu, tồi tệ và không lành mạnh.
John Dominic Crossan và Jonathan L. Reed, các học giả về bối cảnh lịch sử của
Chúa Giêsu, đã tổng hợp những điều kiện sống này trong một câu nói nghiêm túc trong
cuốn sách “Khai quật Giêsu”: “Một trận cúm, một cơn cảm lạnh, hay một cái răng
bị sưng có thể giết chết người. Đây là thế giới của Giê-su.”
Đối
với Kitô hữu: Chúa Giêsu là con người và cảm hiểu hết những bệnh tật
Hơn nữa, trong sứ vụ công khai của mình,
Chúa Giêsu liên tục tìm kiếm những người bị bệnh. Hầu hết các phép lạ của Ngài
là chữa lành khỏi bệnh tật và khuyết tật: các căn bệnh về da (thường được gọi
chung là phong cùi), chứng động kinh, một người phụ nữ bị rong kinh, một bàn
tay bại liệt, mù lòa, câm điếc, bất toại. Trong những thời điểm đáng sợ này,
các Kitô hữu có thể thấy thoải mái khi biết rằng khi họ cầu nguyện với Chúa
Giêsu, họ đang cầu nguyện với một người hiểu họ không chỉ bởi vì Ngài là Thiên
Chúa và biết tất cả mọi sự, mà bởi vì Ngài là con người và đã có kinh nghiệm về
tất cả những điều này.
Đối
với người không phải Kitô hữu: Chúa Giêsu là mẫu gương chăm sóc bệnh nhân, với
trái tim cảm thương
Nhưng những người không phải là Kitô
hữu cũng có thể xem Chúa Giêsu như một gương mẫu chăm sóc người bệnh. Không cần
phải nói, khi chăm sóc cho người bị nhiễm virus corona, người ta cần thực hiện
các biện pháp phòng ngừa cần thiết để không lây nhiễm bệnh. Nhưng đối với Chúa
Giêsu, người bệnh hay người sắp chết không phải là người khác, không phải là
người đáng trách, mà là anh chị em của chúng ta. Khi Chúa Giêsu thấy một người
có khốn khổ, các Tin mừng cho chúng ta biết rằng trái tim của Ngài đã bị lay
động bởi lòng thương xót. Ngài là mẫu gương về cách thế chúng ta sống trong
cuộc khủng hoảng này: với những trái tim xúc động vì thương xót.
Đối
với tôi, Chúa Giêsu là khuôn mẫu cho cuộc sống
Bất cứ khi nào tôi cầu nguyện trong nhà
thờ gần đường 68 và York, tôi dừng lại trước một bức tượng Chúa Giêsu, đôi tay
Ngài vươn ra, trái tim Ngài lộ ra. Chỉ là một bức tượng thạch cao, đó không
phải là tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời, nhưng nó rất có ý nghĩa với tôi. Tôi
không hiểu tại sao mọi người chết, nhưng tôi có thể đi theo một người, là Đấng
cho tôi một khuôn mẫu cho cuộc sống." (The New York Times 22/03/2020)
James
Martin SJ
(https://www.vaticannews.va/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét