Con
người đến một tuổi đời nhất định mới nhận ra thế giới là của mình, thật yên
bình và thuần phác. Suy nghĩ đơn giản một chút, lòng sẽ thanh thản. Tâm tư đơn
giản một chút, cuộc sống sẽ không phức tạp.
Trên con đường của cuộc đời mỗi con
người, nếu học biết được giản đơn, có thể khiến chúng ta vui vẻ mà cất bước. Vì
trong đời người đặc sắc này, chúng ta chính là cần buông bỏ gánh nặng, cho ánh
sáng và niềm vui vào trong hành trang, chọn lấy những điều đẹp đẽ, tích cóp hy
vọng làm phong phú hành trình của mình.
Có ba cảnh giới trong đời người, trước
tiên là nhìn xa, nhìn xa mới có thể thâu hết cảnh vật trong tầm mắt; tiếp đó là
nhìn thấu, nhìn thấu mới có thể nhìn rõ mồn một bản chất của sự vật; sau cùng
là xem nhẹ, chỉ khi xem nhẹ lòng ta mới có thể vui vẻ nhẹ nhàng.
Cuộc sống này giống như một ống kính
vạn hoa, chua ngọt đắng cay đều thâu gom cả vào trong đó. Đời người, nói đến
cùng rốt cuộc vẫn là sống sao được vui vẻ. Người đa dục mệt mỏi, người vô dục
thanh nhàn. Lòng xem nhẹ rồi, hạnh phúc mới sẽ nhiều hơn. Chỉ có nhìn xa mới có
thể nhìn thấu được, và khi ta đã nhìn thấu được rồi, ta mới có thể xem nhẹ.
Rất nhiều lúc, đồng cảm không phải là
bởi nói toạc ra, không phải là bởi xúc cảm mãnh liệt, càng không phải là bởi
làm ra điệu bộ, mà là đến từ bình thản ai cũng không thể nói rõ được.
Con người sống ở đời vốn không hề dễ
dàng. Mỗi một người, đều là đến trong tiếng khóc của bản thân, rời đi trong
thống khổ. Mỗi một người, đến trong tiếng cười của người thân, và trong tiếng
khóc của người thân mà rời đi. Đời người buồn nhiều hơn vui, mọi người hà tất
phải làm khó bản thân trong suốt chặng đường của sinh mệnh?
Con đường, là ở dưới chân của mỗi
người. Nếu lấy tâm thái tích cực, khỏe mạnh, bền bỉ, vui vẻ bước trên con đường
nhân sinh, thì mỗi một con đường đều sẽ liên thông đến vui vẻ và hạnh phúc.
Còn nếu lấy tâm thái tiêu cực, chán
nản, hèn nhát, bi quan cất bước trên đường đời, thì mỗi con đường đều liên
thông đến thống khổ và u sầu. Nếu “thế giới thần tiên” thật sự có đi chăng nữa,
nhưng nếu chỉ dựa vào ảo tưởng cũng khó lòng bước vào được. Người xưa
nói: “Người có cảnh giới thì tự mình sẽ hình thành nhân cách cao
thượng”, cảnh giới cao nhất của đời người, kỳ thực chính là thuần chân tự
nhiên, giản giản đơn đơn.
Thật vậy, hạnh phúc là một loại cảm
nhận, chỉ là, không phải mọi cảm nhận đều hạnh phúc. Đời người, rốt cuộc vẫn là
một lần sống trên thế gian. Người xem nặng thì lòng đau khổ nặng nề, người xem
nhẹ thì lòng tự tại ung dung, người chấp trước quá dễ bị mê mờ, người nhìn thấu
tỏ thì sáng suốt.
Chỉ với một ấm chè nhạt, một tập sách
hay, một khúc nhạc du dương nhẹ nhàng, để tâm lặng lẽ nhìn ngắm hoa nở hoa tàn,
ngẩng đầu nhìn gió mây chuyển sắc, cũng vẫn có thể xem là một loại tự tại thanh
thản bình yên.
Đời người cũng giống như ngọn nến được
thắp sáng, nó có huy hoàng của ngọn lửa toát ra, cũng có bi ai của sự lụi tàn.
Đời người cũng giống như một đóa hoa
tươi rực rỡ, nó có vẻ đẹp khiến người ta trầm trồ tán thưởng, cũng có dần dần
rụng đi không thể đổi khác được.
Đời người giống như một cơn bão, có khí
thế rợp trời dậy đất, cũng có khung cảnh bình yên sau khi mưa tạnh mây tan.
Đời người giống như một đầm nước, bạn
dụng tâm yêu mến, cố gắng nâng niu trân trọng, thì nó chính là một đầm nước
trong; còn nếu bạn ra sức khuấy đảo, không đối tốt với nó, thì nó sẽ là một đầm
nước đục ngầu.
Thế nên, đời người chỉ cần cho đi sự cố
gắng, thuận theo tự nhiên, chính là sẽ không lưu lại quá nhiều những điều khiến
ta phải ân hận tiếc nuối.
Cuộc sống không cần phải bố trí quá vẹn
toàn, đời người không cần phải trù tính quá kỹ lưỡng. Không kể làm gì, cũng nên
chừa lại chút không gian cho bản thân. Lòng người đơn giản, vậy nên ít phiền
não. Cuộc sống giản đơn, bởi vậy nhiều hạnh phúc. Hết thảy của hết thảy, đạt
được không mừng rỡ hân hoan, mất đi không ủ dột sầu não, giữa được và mất ta hãy
cứ điềm tĩnh ung dung. “Người có lúc buồn, vui, tan, hợp. Trăng có đêm tối,
sáng, tròn, khuyết. Việc này xưa nay khó bề trọn vẹn” (Tô Đông Pha).
Đời người há không phải như vậy hay
sao? Mỗi người đều có một mặt tốt đẹp nhất, cũng có phiền não và những điều
không như ý đi kèm. Nếu thời gian một đi không trở lại, thế thì, chúng ta trong
cõi hồng trần cuồn cuộn này, quan trọng nhất chính là biết trân quý, nắm chắc
ngày hôm nay.
Trên hành trình cuộc đời, mọi khó khăn
đều chính là món quà ông trời dành tặng bạn, nó khiến bạn trở nên kiên cường
mạnh mẽ; mọi trắc trở đều sẽ khiến bạn “ngã một lần, khôn hơn một chút”, khiến
bạn trưởng thành hơn. Không trải qua mưa gió, sao có thể thấy được cầu vồng.
Không nếm qua trăm vị của đời người, sao có thể hiểu được ý nghĩa thật sự của
nhân sinh đây?
Sống ở đời, lòng đơn giản, thì giảm
thiểu phiền não, tăng thêm niềm vui; lòng giản đơn, chính là sẽ giảm bớt u sầu,
tăng thêm hạnh phúc. Học được giản đơn, mọi thứ đều trở nên giản đơn; học biết
giản đơn, thì bạn chính là không đơn giản nữa!
TUỆ
TÂM - theo Gia Đình Mới
(https://www.phunuvagiadinh.vn/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét