Tin
Mừng Lc 16,19-31
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những
người biệt phái rằng: "Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là,
ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên
cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống
để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của
người ấy. Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các thiên thần đem
lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả
ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đằng xa có Abraham
và Ladarô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng:
"Lạy Cha Abraham, xin thương xót
tôi và sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải
quằn quại trong ngọn lửa này. Abraham nói lại: "Hỡi con, suốt đời con, con
được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Ladarô được an
ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi
đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua
được, cũng như không thể từ đó qua đây được".
Người đó lại nói: "Ðã vậy, tôi nài
xin cha sai Ladarô đến nhà cha tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo
họ, kẻo họ cũng phải sa vào chốn cực hình này". Abraham đáp rằng:
"Chúng đã có Môsê và các tiên tri, chúng hãy nghe các Ngài". Người đó
thưa: "Không đâu, lạy Cha Abraham! Nhưng nếu có ai trong kẻ chết về với
họ, thì ắt họ sẽ hối cải". Nhưng Abraham bảo người ấy: "Nếu chúng
không chịu nghe Môsê và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng
cũng chẳng chịu nghe đâu".
---------------------------------------
Gợi
ý suy niệm
Dụ ngôn ông nhà giàu và anh Ladarô
nghèo khó (Lc 16,19-31). Trong đó, ông nhà giàu không có tên, nhưng lại rất
giàu; còn Ladarô chỉ có một sự giàu có, đó là cái tên: “Ladarô” có nghĩa là
“Thiên Chúa giúp đỡ”. Hai người không có tương quan gì với nhau. Hai người ở
cách nhau có ít bước, thế mà dường như không gặp nhau. Ladarô cứ việc nằm vất
vưởng đau bệnh trước cửa; ông nhà giàu biết anh, nhưng lối sống của ông như
không hề có Ladarô.
Ông nhà giàu không làm điều gì xấu về
luân lý và ông chưa hề từ chối Ladarô một điều gì, vì Ladarô cũng chưa xin ông
điều gì cả. Ông nhà giàu có một chương trình sống, nhưng không thể thực hiện
được trọn vẹn vì cái chết đến sớm: “Cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã”
(Lc 12,16-20). Như vậy, ông nhà giàu đã không lắng nghe, tức là không vâng theo
“Môsê và các ngôn sứ”, được tóm gọn thành luật căn bản đó là mến Chúa yêu
người. Điều đó đã đẩy ông vào một tình cảnh phải chịu đau đớn và dày vò, vì
chính ông tự mình tách khỏi sự hiệp thông với Thiên Chúa (x. Lc 16,29-30).
Thêm nữa, điều mà bài dụ ngôn hướng
đến, đó là đứng trước cái chết, ông nhà giàu và anh Ladarô bình đẳng. Nhưng tại
điểm này, số phận của họ đảo ngược (x. Lc 16,22).
Thứ
Năm Tuần II Mùa Chay - Xin Chúa làm cho chúng ta hướng trọn về Chúa, để nhờ
ơn Thánh Thần thúc đẩy, chúng ta luôn tích cực thực thi đức ái và nhiệt thành
giữ vững niềm tin.
LM
THANH YÊN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét