Sống
trên đời quả thực chỉ mấy chục năm ngắn ngủi, đâu cần mải ganh đua cao thấp làm
gì?
Vào triều đại nhà Thanh những năm vua
Khang Hy tại vị, có một vị đại học sĩ – một chức quan cao cấp thời bấy giờ tên
là Trương Anh rất công minh và hiểu biết.
Một ngày nọ, Trương Anh nhận được lá
thư ở quê nhà gửi đến. Trong thư kể rằng gia đình hiện đang vì ba thước đất làm
tường mà phát sinh tranh chấp với gia đình hàng xóm.
Sự việc kéo dài trong thời gian lâu mà
vẫn chưa giải quyết được nên muốn ông sử dụng chức quyền của mình để giải quyết
mối tranh chấp này. Nếu thắng được vụ này thì …
Vừa đọc đến đó, Trương Anh đã phá lên
cười thản nhiên rồi dùng bút viết một phong thư gửi về quê nhà. Trong bức thư,
ông ghi hai câu thơ:
“Thiên lý tu thư chích vi tường, nhượng
tha tam xích hựu hà phương?
Vạn lý trường thành kim do tại, bất
kiến đương niên Tần Thủy Hoàng.”
(Tạm dịch nghĩa: Từ ngàn dặm gửi thư về
chỉ vì một bức tường, nhường họ ba thước có sao đâu? Vạn Lý Trường Thành còn ở
đó mà Tần Thủy Hoàng nay đâu còn.)
Người nhà sau khi tiếp nhận lá thư,
hiểu được ý mà ông muốn nhắn nhủ nên đã chủ động nhường cho hàng xóm ba thước
đất. Không ngờ, người hàng xóm thấy vậy cũng chủ động nhường ra ba thước đất.
Cuối cùng hai bên gia đình đều xây
tường lùi vào ba thước và ngõ hẻm đó rộng thành sáu thước.
Câu chuyện “biến chiến tranh thành tơ
lụa” này được lưu truyền cho đến ngày nay.
Cuộc sống không phải chiến trường, đâu
cần ganh đua cao thấp?
Khi tấm lòng rộng mở một chút thì phúc
phận cũng sẽ nhiều.
Giữa người với người, nếu như có thể
hiểu nhau nhiều hơn một chút thì hiểu lầm sẽ không còn.
Giữa tâm với tâm, nếu như có thể bao
dung nhiều hơn một chút thì phân tranh sẽ ít đi.
Đừng chỉ dùng ánh mắt của mình để đi
nhìn nhận người khác, bình luận người khác hay phán đoán một sự việc đúng sai.
Đừng quá truy cầu người khác phải có
cùng quan điểm giống mình và cũng đừng bắt buộc người khác phải hoàn toàn hiểu
mình.
Mỗi người đều có riêng một tính cách và
một quan điểm của bản thân mình. Bởi vì có người luôn đề cao bản thân, xem
trọng bản thân nên mới suy tính thiệt hơn, mới lo cái được, cái mất và cần
người khác lý giải mình.
Kỳ thực, xem nhẹ mình một chút, đề cao
người khác một chút thì tâm mới vui vẻ, khoái hoạt.
Người mà có tư tâm càng nhiều thì khoái
hoạt còn được bao nhiêu?
Người nhường nhịn không phải là người
thua cuộc, cũng không phải là người nhu nhược hèn yếu mà là người hiểu được tôn
trọng, biết tiến biết lui, “lùi một bước biển rộng trời cao”. Đó là một loại
nhân cách, một loại trí tuệ cao và là một loại hàm dưỡng.
Người biết nhượng bộ là người đáng quý.
Họ biết buông bỏ ý kiến, quan điểm, lợi ích cá nhân của mình đúng lúc mà mở
đường cho người khác. Buông bỏ được không phải thua mà là thắng được lòng
người.
Khi bạn sống nhiều một chút bình thản,
nhiều một chút ấm áp thì cuộc sống mới có nhiều ánh nắng mặt trời chiếu rọi.
THANH
TÂM - theo Gia Đình Mới
(https://www.phunuvagiadinh.vn/)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét