Mất
truyền thống chẳng khác nào con mất cha mẹ, cháu mất ông bà, dòng tộc không gia
phả, xã hội không chỗ níu vấu tinh thần...
Tôi lớn lên trong ngôi nhà 4 thế hệ,
người lớn nhất tôi sống cùng là bà ngoại, ký ức tuổi thơ của tôi “đậm đặc”
chuyện Tết, đó là khi được may quần áo mới, được ăn bánh tét, mứt, bánh bột
gạo, được lì xì tiền mới thơm phưng phức...
Nhà đông con, những năm 80, 90 nông
thôn cơ bản nghèo cả vật chất lẫn tinh thần, bởi vậy cái ăn, cái mặc luôn là
thứ quan trọng nhất. Tuy nhiên không riêng nhà tôi mà tất cả mọi người đều để
dành quanh năm cho một cái Tết “có thịt treo trong nhà”.
Mâm cơm tất niên đạm bạc đúng nghĩa gồm
có nồi cơm trắng, cá ngừ kho, đĩa miến xào, bát canh măng, không có tivi, wifi
là khái niệm chưa có ai nhắc tới nhưng mọi thành viên trong gia đình đều cảm
thấy vui vẻ chan hòa.
Tối 30 đám con nít chúng tôi không đủ
sức chờ đón giao thừa, người lớn thì chuẩn bị mổ gà làm cỗ cúng “qua canh” - là
thời khắc chuyển qua năm mới, cúng bái xong xuôi chúng tôi được thức dậy để ăn
thịt gà trộn lá chanh, muối tiêu khi mắt còn riu ríu ngủ, thế mà ngon lạ lùng.
Sáng đầu năm mới, chúng tôi nhớ y ốt
lời người lớn dặn dò, không được nói to, không được nghịch ngợm, không được làm
vỡ chén bát...và vô số thứ “cấm kỵ” đối với tâm hồn trẻ thơ là thứ gì đó vô
cùng nghiêm trọng!
Bà con chòm xóm bắt đầu đến thăm nhau,
họ niềm nở đon đả nói cười, thức ăn đãi khách là bánh tét chấm đường, ăn kèm
dưa món, nhà ai có điều kiện mới có hạt hướng dương, bịch mứt dừa, gói thuốc
thơm đầu lọc, khách sộp lắm mới lỳ xì trẻ con 500 đồng, hoặc 1 Hàng chục cái
Tết trôi qua trong đời, ngày càng đủ đầy hơn nhưng sao cảm giác háo hức cứ vơi
dần vơi dần. Phải chăng mình đã khám phá tất cả mọi thứ về Tết? Hay trưởng
thành và Tết là hai thái cực xung khắc khi nỗi lo toan ập đến bất ngờ vì phải
“đóng vai chính” trong gia đình?
Thật sự mà nói, Tết vẫn còn vui phần
nhiều, nhưng đâu đó một luồng thở dài mệt mỏi len lỏi trong cuộc sống được báo
chí lan truyền hay cả trong câu chuyện phiếm bên tách trà.
Nào là công nhân mất Tết vì công ty làm
ăn bết bát, thưởng Tết chỗ ít chỗ nhiều, chổ chưng hửng không có xu nào, người
người nhà nhà căng mình cho một cái Tết đàng hoàng nhất có thể...thế còn bao
chuyện tốt đẹp do Tết mang lại sao ít được nhắc đến thế nhỉ?
Nhiều khi chợt nghĩ, cớ sao phải ném
vào Tết cái nhìn chê chán? Tết đâu có lỗi gì? Đấy, nhờ Tết mà người lao động
được nghỉ ngơi, con cháu có dịp đoàn tụ về nguồn cội, người người có cớ để tặc
lưỡi bỏ qua cho nhau lỗi lầm cũ, nhà nhà có cơ hội rửa bát nhang, lau bàn thờ;
xóm làng, phường phố tự nhiên đẹp đẽ hẳn lên...
Lâu nay bạn có về quê không? Tớ đợi Tết
về luôn một thể; Bao lâu rồi anh không về thăm ông bà? Ừ, từ Tết năm ngoái; Lúc
nào khởi nghiệp vậy cậu? Tớ để ra Tết cho năm dài tháng rộng; Mình đang chuẩn
bị lô hàng đặc biệt cho Tết, hy vọng bù lỗ cả năm nay; Căn nhà tuềnh toàng quá,
chờ Tết thưởng to để sắp xếp lại...; Đó, chúng ta vẫn có vô số thứ lấy Tết làm
mục tiêu đúng không?
Và rồi, còn nữa, chục năm trở lại đây
chuyện đạo đức xã hội rất nhiều lần đi vào nghị sự quan trọng của Đảng, Chính
phủ, Nhà nước. Nó đang xuống cấp trầm trọng, mối quan hệ người với người đã đổi
chất, nhiều chân giá trị giờ bị cho là phù phiếm và ngược lại.
Anh giàu, tôi cũng muốn như thế, anh
đỉnh cao chẳng nhẽ tôi muốn vực sâu? Cái lòng tham vất vưởng tha nhân đẩy nhiều
mối quan hệ xã hội vào ngõ cụt mà suy cho cùng đó là khi niềm tin vào chân lý
bị bào mòn.
Người giết người cũng do tuyệt vọng,
buôn gian bán lận cũng do coi thường luân lý, tham nhũng cửa quyền cũng bởi sự
thoái hóa từ sâu trong tâm khảm, ít tin tưởng nhau cũng vì cách nhìn lệch
lạc...
Đừng ảo tưởng luật pháp có thể trị vì
yên ổn xã hội mà không có một chân đế vững chải là văn hóa, đạo đức, luân lý
con người. Tết cổ truyền có thể giúp chúng ta sống lại với tư cách là con người
của gia đình, dòng tộc, biết trên có dưới, biết ngoài có trong.
Giáo sư Võ Tòng Xuân từng cho rằng: Tết
cổ truyền dài lê thê, ăn nhậu bê tha, cờ bạc, tệ nạn và nên gộp tết âm và tết
dương cho gọn, ăn Tết cùng thời điểm với các nước trên thế giới cho đúng tinh
thần hội nhập, hòa cùng dòng chủ lưu của thế giới.
Nhớ thuở trước, Tết đâu có chè chén, cờ
bạc đổ đốn, tai nạn giao thông chết người như bây giờ. Cờ bạc tràn lan có phải
vì luật pháp chưa nghiêm, ngành chức năng “lỏng tay”?
Liên minh châu Âu (EU) rất hùng mạnh và
rộng lớn nhưng “tiếng nói chung” rất giản đơn “In varietate concordia / Thống
nhất trong đa dạng”.
Với Việt Nam, làm sao để hội nhập không
hòa tan mới là khó, còn chạy theo hội nhập rồi mất luôn truyền thống văn hóa
thì liệu cuối cùng con cháu chúng ta còn lại gì?
Người Do thái từng vướng vào thảm họa
diệt chủng, họ rải rác khắp nơi trên thế giới nhưng chưa bao giờ bị đồng hóa
với bất cứ ai. Bởi họ giữ được đức tin vào Abraham.
Người Việt không là chủ nhân của bất cứ
tôn giáo lớn nào, nhưng rất nhiều học giả nước ngoài đã ngạc nhiên trước tín
ngưỡng thờ cúng ông bà trên mảnh đất hình chữ S. Đó là lý do để chúng ta có
mặt, tồn tại và phát triển.
Mất truyền thống chẳng khác nào con mất
cha mẹ, cháu mất ông bà, dòng tộc không gia phả, xã hội không chỗ níu vấu tinh
thần. Lúc đó con người sẽ đi về đâu?
Trương
Khắc Trà
(https://enternews.vn)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét