Hạnh
phúc chính là đơn giản như vậy, thế nhưng làm thế nào để có được hạnh phúc thì
không phải ai cũng biết.
Không có cái hạnh phúc nào từ trên trời
rơi xuống, cũng không có thiên đường nào chỉ toàn hạnh phúc. Bởi ý niệm hạnh
phúc chỉ có khi bạn biết chấp nhận.
Muốn
hạnh phúc hãy biết thỏa mãn cảm xúc
Hạnh phúc luôn là niềm khao khát lớn
nhất của con người. Có biết bao người đã đi gần hết cuộc đời mà vẫn đuổi theo
hạnh phúc như trò chơi cút bắt: có khi tóm được nó thì nó lại tan biến, có khi
ngỡ mình tay trắng thì lại thấy nó chợt hiện về.
Thật ra, muốn có được hạnh phúc vô cùng
đơn giản, đó là bạn hãy biết thỏa mãn cảm xúc của chính mình. Hãy nhớ
lại xem, chẳng phải bạn đã từng cảm thấy thật hạnh phúc khi cầm được mảnh bằng
tốt nghiệp sau nhiều năm vật lộn với đèn sách. Nhưng liền sau đó bạn muốn được
việc làm có nhiều tiền, khiến bạn bè ai cũng nể phục vì bạn nghĩ như thế mới
thật sự hạnh phúc. Rồi cái cảm giác hạnh phúc ấy cũng không ở lại bao lâu, khi
bạn nghĩ hạnh phúc trọn vẹn chỉ có khi bạn có được một gia đình, có được người
chồng/vợ đẹp, con ngoan thì đó mới gọi là hạnh phúc. Cứ thế… những ngày tháng
hạnh phúc ấy đến rồi đi vội vã, bởi những ham muốn sâu thẳm trong tâm hồn mỗi
người.
Những người thường than thở rằng họ
không có được hạnh phúc là do họ cứ mãi bỏ hình bắt bóng, đứng núi này trông
núi nọ. Rốt cuộc, lại chẳng biết hạnh phúc là gì cả.
Có những người họ cảm nhận được hạnh
phúc chính là những cảm giác sung sướng, dễ chịu, thoải mái khi đạt được những
gì mình mong muốn, nhưng họ không lý giải được tại sao những cảm giác ấy lại
đến rồi đi quá vội vàng. Và rồi họ cũng mặc kệ, chẳng muốn tìm hiểu thêm. Họ cứ
sống theo thói quen cũ, dốc hết năng lượng để nắm bắt những thứ mà họ tin chắc
nếu không có nó thì họ sẽ không thể nào hạnh phúc được.
Thật ra những điều kiện của hạnh phúc
vẫn luôn có mặt ở bất cứ nơi đâu và trong bất cứ hoàn cảnh nào, chỉ có điều nó
không còn hấp dẫn chúng ta nữa thôi. Không phải do nó không còn giá trị mà
do nhu cầu hưởng thụ của chúng ta đã biến đổi theo thời gian.
Đôi khi, bạn vất vả cả chục năm trời để
mua cho bằng được một món đồ quý giá chỉ vì lo sợ nếu không có nó thì đời sống
của mình sẽ không được an toàn, hoặc chỉ đơn giản là muốn chứng tỏ cho mọi
người biết mình là ai, chứ bạn cũng chẳng tận hưởng nó được bao nhiêu.
Và nếu cho rằng hạnh phúc chính là
cảm xúc được thỏa mãn khi được hưởng thụ, thì ngay trong giây phút hiện tại này
bạn cũng đang nắm trong tay vô số những điều tốt đẹp, vậy tại sao bạn lại cho
rằng mình chưa có hạnh phúc? Một đôi mắt sáng để nhìn thấy cảnh vật và những
người thân yêu, một công việc ổn định để bạn có được thu nhập vừa giúp bạn thể
hiện được tài năng, một gia đình yêu thương để bạn có điểm tựa vững chắc, một
vốn kiến thức đủ để bạn bước ra thế giới bên ngoài... Những thứ đó không phải
là điều kiện để giúp bạn có được hạnh phúc thì là gì?
Vậy nên, bạn đừng mong chờ những điều xa
vời phía trước, chỉ cần nhìn sâu một chút bạn sẽ thấy mình đang sở hữu rất
nhiều thứ để bạn có được hạnh phúc. Một kẻ khôn ngoan thì không cần chạy thục
mạng đến tương lai để kiếm những thứ chỉ đem tới những cảm xúc nhất thời. Họ sẽ
dành ra nhiều thời gian và năng lượng để khơi dậy và giữ gìn những giá trị hạnh
phúc mình đang có.
Không cần quá nhiều tiện nghi, chỉ cần
sống một cách bình an và vui vẻ là chúng ta đã có hạnh phúc rồi. Đừng cố kiếm
tìm những thứ hạnh phúc nào đó đặc biệt ở tương lai đâu bởi chúng không
hề tồn tại, có chăng thì đó cũng chỉ là những trạng thái cảm xúc khác
nhau, mà cảm xúc thì chỉ có nghiện ngập chứ không bao giờ là đủ.
Thỏa
mãn ý chí cũng là cách để có được hạnh phúc
Để đạt được hạnh phúc trọn vẹn, ngoài
việc biết thỏa mãn cảm xúc, đôi khi chúng ta còn biết phải thỏa mãn ý chí.
Mặc dù cái cốt lõi của việc thỏa mãn ý chí vẫn dựa trên nền tảng phục vụ cái
tôi nhằm thực hiện cho bằng được điều mình muốn làm nhưng đó lại là sự hưởng
thụ rất tinh tế và phải để tâm sâu sắc lắm thì mới có thể nhận ra.
Một ví dụ đơn giản như, khi hay tin
người thân đang bị kẹt trong cơn bão tuyết, tuy đang nằm trong nệm ấm chăn êm
nhưng bạn cũng không thể nào hạnh phúc được. Bây giờ, bạn đâu cần cái cảm giác
sung sướng ấy nữa. Bạn chỉ cần có mặt kịp thời để cứu giúp người thân, dù phải
trải qua cái cảm giác lạnh buốt trong bão tuyết thì bạn cũng chấp nhận. Thế
nên, hạnh phúc không chỉ là những cảm xúc dễ chịu, đôi khi bạn phải hy sinh
những cảm xúc ấy để đổi lấy thứ hạnh phúc sâu sắc hơn, đó là thỏa mãn ý
chí.
Hạnh phúc khi được thỏa mãn ý chí vượt
qua những đòi hỏi tầm thường của thói quen, dốc hết bản năng sinh tồn để chịu
đựng, và vận dụng tất cả những hiểu biết và kỹ năng luyện tập để xử lý. Vì thế,
phẩm chất của nó chắc chắn sẽ bền vững hơn loại hạnh phúc chỉ đơn giản được tạo
bằng những cơn cảm xúc.
Do đó, khi gặp hoàn cảnh khó khăn, đối
đầu với những cảm giác không mấy dễ chịu, thì bạn đừng vội chống trả. Hãy cứ nghĩ
rằng mình đang thực hiện mục đích lớn lao, nên không thể đòi hỏi những tiện
nghi hưởng thụ tầm thường được. Nếu chẳng may bạn bị cuộc sống đẩy vào bế tắc
thì cũng đừng vội bỏ chạy. Chính cái khổ đau ấy sẽ giúp bạn nhận ra được giá
trị đích thực của hạnh phúc.
Cũng giống như đã từng bị đói, chúng ta
mới biết cái quý giá của thức ăn; đã từng chịu cái giá rét của mùa đông, chúng
ta mới mong đợi nắng ấm về; đã từng bị mất mát chia lìa, chúng ta mới biết trân
trọng từng phút giây đoàn tụ; đã từng trải qua tai nạn thập tử nhất sinh, chúng
ta mới biết cuộc đời này quý giá đến nhường nào.
Chính vì thế, sẽ không có cái hạnh
phúc nào từ trên trời rơi xuống, cũng không có cái thiên đường nào chỉ toàn là
hạnh phúc. Chỉ khi chúng ta biết cảm nhận khổ đau thì chúng ta mới hiểu được
thế nào là hạnh phúc.
Hồng
Phượng (Tổng hợp)
(https://voh.com.vn)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét