Tin
Mừng Lc 17,11-19
Khi Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, Người
đi qua biên giới Samaria và Galilêa. Khi Người vào một làng kia thì gặp mười
người phong cùi đang đứng ở đàng xa, họ cất tiếng thưa rằng: "Lạy Thầy Giêsu,
xin thương xót chúng tôi". Thấy họ, Người bảo họ rằng: "Các ngươi hãy
đi trình diện với các tư tế". Trong lúc họ đi đường, họ được lành sạch.
Một người trong bọn họ thấy mình được lành sạch, liền quay trở lại, lớn tiếng
ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và tạ ơn Người: Mà
người ấy lại là người xứ Samaria. Nhưng Chúa Giêsu phán rằng: "Chớ thì
không phải cả mười người được lành sạch sao? Còn chín người kia đâu? Không thấy
ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại này". Rồi Người bảo
kẻ ấy rằng: "Ngươi hãy đứng dậy mà về: vì lòng tin của ngươi đã cứu chữa
ngươi".
-------------------------------------
Gợi
ý suy niệm
Vào thời Chúa Giêsu, người mắc bệnh
phong cùi bị loại khỏi gia đình, làng quê và phải sống bên lề xã hội. Trong bài
Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã gặp mười người phong cùi đúng với hoàn cảnh của
họ: họ đứng đàng xa, kêu lớn tiếng xin giúp đỡ: "Lạy Thầy Giêsu, xin
thương xót chúng tôi" (Lc 17,13).
Chúa Giêsu bảo họ hãy đi trình diện với
các tư tế theo luật định và trong khi đi đường, họ đã được khỏi bệnh. Tuy
nhiên, chỉ có một người duy nhất đã “quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên
Chúa”, mà lại là người Samari ngoại giáo. Đối với người Samari ngoại giáo này,
bệnh tật đã đưa anh đến gặp Chúa Giêsu lần đầu tiên: một cuộc gặp gỡ từ đàng
xa. Sau khi được chữa lành, anh liền đến gặp Chúa Giêsu gần kề hơn và anh được
Người chúc lành: "Anh hãy đứng dậy mà về: vì lòng tin của anh đã cứu chữa
anh" (Lc 17,19).
Khi chúng ta nhận được một điều tốt
lành, nên đặt ra câu hỏi: Điều gì đáng giá hơn đối với chúng ta, là ân huệ hay
là người ban ơn?
Chúng ta tạ ơn Thiên Chúa không phải là
để Chúa được nhận thêm điều gì, nhưng là để chúng ta nhìn nhận Chúa là nguồn
mạch ân huệ mà chúng ta đã lãnh nhận.
Xin Chúa giúp chúng ta luôn biết sống
với tâm tình tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh (1 Tx 5,18); đồng thời, sống như
thánh Phaolô đã dạy: "Dù ăn, dù uống, hay làm bất cứ việc gì, anh em hãy
làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa" (1 Cr 10,31).
LM
THANH YÊN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét