Tin
Mừng Lc 16,1-8
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ
rằng: "Một người phú hộ kia có một người quản lý; và người này bị tố cáo
đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: "Tôi nghe
nói anh sao đó. Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay anh không
thể làm quản lý nữa". Người quản lý thầm nghĩ rằng: "Tôi phải làm thế
nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ
ngươi. Tôi biết phải liệu thế nào để khi mất chức quản lý thì sẽ có người đón
tiếp tôi về nhà họ".
"Vậy anh gọi từng con nợ của chủ
đến và hỏi người thứ nhất rằng: "Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?" Người
ấy đáp: "Một trăm thùng dầu". Anh bảo người ấy rằng: "Anh hãy
lấy văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại năm mươi". Rồi anh hỏi người khác
rằng: "Còn anh, anh mắc nợ bao nhiêu?" Người ấy đáp: "Một trăm
giạ lúa miến". Anh bảo người ấy rằng: "Anh hãy lấy văn tự mà viết
lại: tám mươi".
"Và chủ khen người quản lý bất
lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này, khi đối xử với đồng
loại, thì khôn khéo hơn con cái sự sáng".
-------------------------------------
Gợi
ý suy niệm
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đề
cập đến thái độ đối với của cải trần gian và cách sử dụng chúng, qua việc đưa
ra dụ ngôn người quản lý bất lương.
Vào thời Chúa Giêsu, nghề quản lý không
có lương, nên họ được phép lấy hoa hồng từ món nợ (25-50%). Như thế, ở đây,
người quản lý không làm thiệt hại cho chủ, nhưng chỉ bớt món hoa hồng lẽ ra anh
được hưởng. Anh hy sinh một món lợi nhuận ngắn hạn như thế để mong được người
ta tiếp đón lâu dài. Vì thế, anh ta mới được khen là sáng suốt và biết khôn
ngoan tiên liệu.
Chúa Giêsu nói đến của cải vật chất,
nhưng cũng bao hàm giá trị cho những thứ khác, như là: khả năng tinh thần, tài
năng, kiến thức học vấn, … Người muốn chúng ta phải sáng suốt và biết tiên liệu
tương lai của mình không những ở tương lai gần, mà cả tương lai ở bên kia của
cái chết.
Kitô hữu chúng ta sống như “con cái ánh
sáng” là những người có trái tim thuộc về Thiên Chúa, nhìn nhận Chúa là Chủ tất
cả của cải vật chất và biết rằng, bản thân mình không phải là chủ tuyệt đối các
của cải đó, nhưng chỉ là người quản lý; đồng thời, chúng ta phải chứng tỏ là
mình biết sử dụng đúng đắn các của cải khi biết dùng nó để tạo cho mình những
bạn hữu, bằng việc dùng của cải mà phục vụ những người nghèo khổ.
Xin Chúa giúp mỗi người chúng ta trở
thành người quản lý tốt, biết khôn ngoan tiên liệu, biết trung tín và biết chọn
Chúa là Chủ cuộc đời mình.
LM
THANH YÊN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét