Chuyện kể lại rằng: Tại đất nước
Bangladesh, một trong những nước nghèo nhất thế giới, có một người đàn ông nọ
đi bộ về nhà sau ngày làm việc cực nhọc tại xưởng thợ. Quá mệt mỏi, ông dừng
lại nghỉ dưới bóng cây ven đường và thiếp ngủ lúc nào không biết. Khuôn mặt
tiều tụy khiến người đi đường ngỡ ông là một người hành khất kiệt sức và ngất
xỉu. Thế là người ta chạnh lòng thương, ai đi qua cũng bỏ vào chiếc mũ của ông
vài đồng xu.
Khi thức giấc, người đàn ông ngạc nhiên
vì thấy chiếc mũ cũ kỹ của mình đầy những đồng xu, số tiền đếm được còn hơn một
ngày công thợ của ông. Ông mỉm cười tự nghĩ mình đã là một người hành khất bất
đắc dĩ.
Trên đường về nhà, nhìn thấy nhiều
người ăn mày, đui mù và tàn tật, ông lặng lẽ chia đều cho họ số tiền vừa nhận
được. Và hơn ai hết, người đàn ông nghèo ấy hiểu: “Được nhận lãnh và được chia
sẻ cũng đều là một niềm hạnh phúc không gì có thể sánh bằng.”
Câu chuyện trên đã cho chúng ta một cảm
nghiệm thật đẹp về tình người! Khi nhận lãnh một ít đồng xu của người khác,
người đàn ông cũng biết san sẻ với những người đui mù, tàn tật mà ông gặp giữa
đường. Ước mong rằng, mỗi người trong cuộc sống cũng hãy học nơi người đàn ông
luôn mở rộng vòng tay nhân ái, sẻ chia với mọi người, nhất là những người đang
gặp hoàn cảnh khó khăn. Có như thế, cuộc đời này mới đem lại cho chúng ta những
giá trị cao quý của phận người.
BT: QUANG VINH
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét