Mạnh Thường Quân là một nhân vật sống
trong thời Chiến Quốc. Ông là một người giàu có, lại có lòng nghĩa hiệp. Cách
ông đối nhân xử thế, chiêu hiền đãi sĩ đã trở thành chuẩn mực cho muôn đời sau,
đến mức cái tên của ông đã trở thành một biểu tượng.
Sinh thời, ông chiêu tập rất nhiều
người. Phàm ai đến với ông, cũng đều được giữ lại cung phụng ăn uống. Loại
người này được gọi là môn khách hay thực khách. Những môn khách này luôn sẵn
sàng vì ông mà cống hiến sức lực, mưu kế, mang hết tài năng của mình ra để phục
vụ.
Đừng
từ chối bất kỳ ai…
Mạnh Thường Quân nổi tiếng bởi lòng
hiếu khách. Khắp thiên hạ, không ai là không muốn về dưới trướng của ông. Tương
truyền, ông nuôi trong nhà đến 3000 môn khách, ai ai cũng tài giỏi, lắm mưu
nhiều kế, luôn sẵn sàng vì ông mà nỗ lực hết mình.
Có thể chiêu tập được nhiều người như
vậy là do dù những người này xuất thân ra sao, bất kể tôn quý, hay ti tiện, ông
đều đối xử như nhau, đều coi như người trong nhà.
Mỗi khi có người mới đến, ông sẽ đích
thân đến gặp, tiếp đãi nhiệt tình. Ông cũng không quên trút bầu tâm sự, hỏi han
hết thảy tình hình của họ. Nếu ai cảm thấy không thích hợp hay có lý do riêng
phải rời đi, ông đều có quà tặng tiễn đưa hết mực ân cần. Ai ai cũng hết lòng
cảm kích, chỉ mong sớm được báo đáp công ơn.
Một ngày, có hai người đến gặp Mạnh
Thường Quân. Hai người này đều không quang minh chính đại. Một người thì giỏi
giả tiếng gà gáy, người còn lại có thể giả làm chó, họ dùng tài năng này để đi
ăn trộm.
Mạnh Thường Quân định tiếp nhận hai
người kia như những người bình thường, nhưng những người còn lại ai ai cũng
phải đối. Họ không thể chấp nhận những tên lưu manh, chỉ biết trộm gà bắt chó.
Tuy vậy, Mạnh Thường Quân vẫn quyết định thu nhận hai kẻ đó.
Vì
có thể kẻ cứu bạn là kẻ bị coi thường nhất
Một lần, ông bị vua nước Tần bắt, sắp
bị đem ra hành quyết. Có người thiếp yêu của vua Tần nói: Nếu người đem tặng ta
chiếc áo lông cáo trắng, ta sẽ giúp ngươi thoát khỏi đây an toàn. Tuy nhiên,
chiếc áo này Mạnh Thường Quân đã đem tặng cho vua Tần, hiện được cất kỹ trong
cung cấm. Lúc này, người giả làm chó liền nhận trách nhiệm trộm lại chiếc áo về
cho ông.
Khi màn đêm buông xuống, người đó mang
sở trường của mình ra thi triển. Chỉ trong nháy mắt, anh ta đã đóng giả giống y
hệt một chú chó, chui vào cung vua Tần, ăn trộm được chiếc áo dễ như trở bàn
tay.
Sau khi nhận được chiếc áo, người thiếp
kia quả nhiên đã giúp được Mạnh Thường Quân thoát nạn. Tuy nhiên, khi trốn được
đến quan ải thì đã là nửa đêm, cổng thành đóng chặt. Nước Tần có quy định, khi
nào nghe tiếng gà gáy mới mở cổng thành. Truy binh đuổi ngay phía sau, e rằng
đến lúc gà gáy thì đã quá muộn, tình thế nguy cấp vô cùng.
Đến lúc này, người giả được tiếng gà
gáy liền thi triển tài năng. Kẻ đó chỉ cất một hơi, tiếng gáy giống y như thật,
binh lính gác cửa dù thấy trời còn tối, nhưng theo đúng quy định, liền mở cổng
thành. Mạnh Thường Quân lập tức thoát ra, bình an vô sự.
Mạnh Thường Quân nuôi dưỡng 3000 môn
khách trong nhà. Ai ai ông cũng kính trọng muôn phần, vạn lần không có chút sơ
sót, bất kể người đó xuất thân, quá khứ ra sao. Chính vì vậy, chưa bao giờ ông
phải lo lắng rằng bọn họ sẽ không giúp ông.
Nếu ngày đó ông vì thấy hai người kia
vốn là lưu manh mà coi thường, liệu ông có thoát nổi kiếp nạn lần đó? Kính
trọng một người, tiếng lành đồn xa ta sẽ thu phục được cả ngàn người. Càng kính
trọng kẻ thất thế, cùng đinh, danh tiếng và lòng tin của thiên hạ dành cho ta
càng tăng cao. Người tài không những ùn ùn kéo đến, mà còn hết lòng xả thân
phục vụ.
Lê
Dương
Theo Trí Thức Trẻ/Sound of hope

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét