Tin
Mừng Lc 7,1-10
Khi ấy, lúc Chúa Giêsu đã nói với dân
chúng xong, Người vào Capharnaum. Bấy giờ một viên sĩ quan có tên đầy tớ thân
tín bị bệnh gần chết. Nghe nói về Chúa Giêsu, ông sai vài người kỳ lão Do-thái
đi xin Người đến cứu chữa đầy tớ ông. Họ đến gần Chúa Giêsu và van xin Người
rằng: "Ông ta đáng được Thầy ban cho ơn đó, vì thật ông yêu mến dân ta, và
chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta". Chúa Giêsu đi với họ, và khi
Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này sai mấy người bạn đến
thưa Người rằng: "Lạy Thầy, không dám phiền Thầy hơn nữa, vì tôi không
xứng đáng được Thầy vào nhà tôi, cũng như tôi nghĩ tôi không xứng đáng đi mời
Thầy, nhưng xin Thầy phán một lời, thì đầy tớ tôi được lành mạnh. Vì tôi cũng
chỉ là một sĩ quan cấp dưới, (tuy nhiên) tôi có những lính dưới quyền tôi, tôi
bảo người này đi, thì nó đi; bảo người khác lại, thì nó lại; và bảo đầy tớ tôi
làm cái này, thì nó làm".
Nghe nói thế, Chúa Giêsu ngạc nhiên và
quay lại nói với đám đông theo Người rằng: "Ta nói thật với các ngươi, cả
trong dân Israel, Ta cũng chẳng thấy lòng tin mạnh mẽ như vậy". Và những
người được sai đi, khi về tới nhà, thấy tên đầy tớ lành mạnh.
-------------------------------------
Gợi
ý suy niệm
Tin Mừng thuật lại câu chuyện Chúa
Giêsu chữa lành người đầy tớ của một đại đội trưởng. Trong đó, Chúa Giêsu đã
khen ngợi viên sĩ quan ngoại giáo người Rôma này: "Ta nói thật với các
ngươi, cả trong dân Israel, Ta cũng chẳng thấy lòng tin mạnh mẽ như vậy"
(Lc 7,9).
Vậy, điều gì đã giúp cho viên sĩ quan
ngoại giáo người Rôma được Chúa Giêsu nhận lời và khen ngợi như thế?
Trước hết, lối sống của viên sĩ quan
được người dân Do Thái quý mến và xác nhận: "Ông ta đáng được Thầy ban cho
ơn đó, vì thật ông yêu mến dân ta, và chính ông đã xây cất hội đường cho chúng
ta" (Lc 7,4-5).
Tiếp đến, ông cư xử tử tế đối
với người ăn kẻ ở của mình, bằng tình thương chân thành qua việc tận tâm
lo lắng và vất vả tìm thầy chạy thuốc để cứu chữa cho người đầy tớ của ông đang
bị bệnh nặng.
Thêm nữa, ông rất khiêm nhường, vì dù
rằng là sĩ quan Rôma có quyền thế rất lớn trong xã hội, nên ông chỉ cần ra lệnh
bắt buộc Chúa Giêsu phải tùng phục theo lệnh của ông cũng là lẽ thường. Nhưng
ông đã không làm như thế, vì ông rất kính trọng Chúa Giêsu, ông nghĩ mình không
xứng đáng đến gặp mặt Chúa Giêsu, nên đã nhờ người có uy tín trong đạo thay mặt
ông đến gặp và xin Chúa Giêsu cứu chữa cho người đầy tớ của ông: "Lạy
Thầy, không dám phiền Thầy hơn nữa, vì tôi không xứng đáng được Thầy vào nhà
tôi, cũng như tôi nghĩ tôi không xứng đáng đi mời Thầy, nhưng xin Thầy phán một
lời, thì đầy tớ tôi được lành mạnh" (Lc 7,6-7)
Điều cuối cùng và đặc biệt nhất, là ông
có một niềm xác tín mạnh mẽ vào Chúa Giêsu và ông đã được toại nguyện, cùng với
lời khen ngợi của Chúa Giêsu.
Mừng lễ nhớ thánh Cornêliô, giáo hoàng
và thánh Cyprianô, giám mục, tử đạo. Chúa đã ban cho dân Chúa hai vị mục tử
nhiệt thành và cũng là những chứng nhân bất khuất. Xin Chúa nhận lời hai thánh
chuyển cầu, cho chúng ta can trường giữ vững đức tin và không ngừng hoạt động
cho Giáo Hội được hiệp nhất trong Chúa Giêsu, Chúa chúng ta.
LM
THANH YÊN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét