Tin
Mừng Lc 6,1-5
Trong một ngày Sabbat, khi Chúa Giêsu
đi qua đồng lúa, thì các môn đệ bứt bông lúa miến, vò xát trong tay, rồi ăn. Có
mấy người biệt phái nói với các ông rằng: "Tại sao các ông làm điều không
được phép làm trong ngày Sabbat?" Chúa Giêsu trả lời họ rằng: "Các
ông chưa đọc điều Ðavit đã làm khi ông và các người tùy tùng bị đói sao? Ngài
đã vào đền thờ Thiên Chúa, lấy bánh dâng hiến mà ăn và cho các người bạn tùy tùng ăn, bánh đó họ không được phép ăn, nhưng chỉ dành cho các trưởng tế mà
thôi". Và Người bảo họ rằng: "Con Người làm chủ cả ngày Sabbat".
-------------------------------------
Gợi
ý suy niệm
Chúa Giêsu và
những người biệt phái đã xảy ra một cuộc tranh luận, vì các môn đệ bứt bông lúa
ăn cho đỡ đói trong ngày Sabát.
Nguyên nhân
chính của cuộc tranh luận này là vì bất đồng quan điểm:
Đối với những
người biệt phái, việc giữ luật ngày Sabát rất là nghiêm nhặt. Ai vi phạm luật
ngày này có thể bị xử tử (x. Xh 31,14) hoặc bị ném đá (x. Ds 15,32-36). Vì
vậy, việc bứt bông lúa để ăn là một hành động khó chấp nhận được, dù rằng, theo
sách Đệ Nhị Luật (23,26) thì hành động này có thể được phép làm: “Khi vào đồng
lúa của người đồng loại, anh em có thể lấy tay bứt bông lúa”. Thế nhưng, chỉ vì
lòng hận thù và ghen ghét Chúa Giêsu, nên người biệt phái cho rằng việc bứt
bông lúa và vò trong tay cũng giống với hành vi gặt và xay lúa, mà gặt và xay
lúa là một trong ba mươi chín việc không được phép làm vào ngày Sabát.
Đối với Chúa
Giêsu, Người dạy rằng: Thiên Chúa lập nên ngày Sabát để loài người có thời
gian nghỉ ngơi, hầu nhớ đến công trình tạo dựng và giải phóng của Ngài (Đnl
5,14-15). Ngày Sabát đúng là ngày của Chúa, dành cho Chúa, nhưng nó cũng là
ngày phục vụ nhu cầu lợi ích cho con người và vì con người: "Ngày
Sabát được đặt ra vì con người". Do đó, việc các môn đệ Chúa bứt bông
lúa ăn cho đỡ đói trong ngày Sabát là một nhu cầu chính đáng vì nó phục vụ cho
lợi ích con người. Chính vua Đavít và đoàn tùy tùng cũng đã vào đền thờ và đã
lấy bánh dâng tiến để ăn khi bị đói.
Để giúp cho
những người biệt phái có cái nhìn đúng đắn về mục đích của luật, Chúa
Giêsu đã không ngần ngại đương đầu với người biệt phái mà cuối cùng là phải trả
giá bằng cái chết trên thập giá. Tất cả là để minh chứng rằng: chỉ có một lề
luật duy nhất để tuân giữ, đó là luật yêu thương, và chỉ có một giá trị cao cả
nhất để sống và để chết, đó là tình yêu. Sống "yêu thương là chu toàn
lề luật" (Rm 13,10).
Xin Chúa loại
trừ nơi chúng ta những đố kỵ, lòng hận thù và ghen ghét tầm thường để có được
cái nhìn trong sáng, giúp chúng ta luôn biết sống yêu thương và bao dung với
hết mọi người, như Chúa đã yêu thương và bao dung với mỗi người chúng ta.
LM.
THANH YÊN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét