Tin
Mừng Lc 16,19-31
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những
người biệt phái rằng: "Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là,
ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên
cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống
để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của
người ấy. Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các Thiên Thần đem
lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hỏa ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đàng xa có Abraham
và Ladarô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng:
'Lạy Cha Abraham, xin thương xót tôi và
sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn
quại trong ngọn lửa này'. Abraham nói lại: 'Hỡi con, suốt đời con, con được
toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Ladarô được an ủi ở
chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây
đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn từ đây qua đó, không thể qua được,
cũng như không thể từ bên đó qua đây được'.
Người đó lại nói: 'Ðã vậy, tôi nài xin
cha sai Ladarô đến nhà cha tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ,
kẻo họ cũng phải sa vào chốn cực hình này'. Abraham đáp rằng: 'Chúng đã có Môsê
và các tiên tri, chúng hãy nghe các ngài'. Người đó thưa: 'Không đâu, lạy cha
Abraham, nhưng nếu có ai trong cõi chết hiện về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải'.
Nhưng Abraham bảo người ấy: 'Nếu chúng không chịu nghe Môsê và các tiên tri,
thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu'".
--------------------------------------
Gợi ý suy niệm:
Hạnh phúc đời người
Có một cậu bé thuộc dòng dõi quí tộc đang đi dạo với người giám hộ dọc
theo một bờ ruộng, bên cạnh đó, một người tá điền đang cày ruộng cho cha cậu.
Người tá điền cởi đôi ủng để trên bờ ruộng, cậu bé tinh nghịch muốn dấu đôi ủng
ấy để chọc giận người nông dân, nhưng người giám hộ nói với cậu rằng: "Con
chớ làm cho người tá điền nghèo khổ này buồn phiền, hãy làm cho ông ta vui lên
thì tốt hơn. Ta khuyên con hãy bỏ tiền vào mỗi chiếc ủng, chúng ta sẽ núp ở
đằng sau, và xem thử ông ta sẽ làm gì?"
Cậu bé đã làm như lời dạy của thầy mình. Chờ cho người nông dân không để
ý, cậu đã mon men đến gần đôi ủng và bỏ vào mỗi chiếc một đồng bạc.
Một lát sau, người nông dân đã trở lại với đôi ủng của mình. Vừa khám
phá ra tiền trong đó ông đã vội quỳ xuống và ngước mắt lên trời để cảm tạ Chúa
đã cứu giúp ông trong lúc túng cực. Ông cũng xin Chúa chúc lành và trả công cho
vị ân nhân vô danh.
Nhìn được tất cả những gì người nông dân đã cầu nguyện, cậu bé cảm động
muốn khóc. Đó là ngày đầu tiên cậu cảm thấy hạnh phúc nhất đời mình”.
Tin mừng Chúa nhật 26 Đức Giêsu đã nói
về dụ ngôn nhà phú hộ và ông Ladarô nghèo
khổ, Ngài đã bắt đầu như sau: “Có một nhà phú hộ
kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người
hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được
những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho.
Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy. Nhưng xảy ra là người hành khất
đó chết và được các Thiên Thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia
cũng chết và được đem chôn. Trong hỏa ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ
ngước mắt lên thì thấy đàng xa có Abraham và Ladarô trong lòng Ngài”. Dụ ngôn
kể về hai con người với hai hoàn cảnh khác nhau: nhà phú hộ thì giàu có nhưng
ích kỷ; ông Ladarô thì nghèo khó nhưng đạo đức. Nếu cuộc đời cứ kéo dài thì nhà
phú hộ mãi mãi sung sướng vì ngày ngày yến tiệc linh đình, mặc toàn gấm vóc lụa
là… còn ông Ladarô thì mãi mãi nghèo khổ vì hằng ngày ao ước những mụn bánh từ
bàn của ông phú hộ rớt xuống nhưng không
ai thèm cho, chỉ có những con chó đến làm bạn và liếm ghẻ chốc... Nhưng cuộc
sống của con người rồi cũng có lúc phải chấm dứt, vì chẳng có gì tồn tại trên
thế gian này, không có gì trường cửu trên thế giới. Khi giờ chết đến, cuộc đời
của 2 con người đã thay đổi: nhà phú hộ phải ở trong hỏa ngục chịu cực hình,
trái lại ông Ladarô được ngồi trong lòng Abraham, hưởng hạnh phúc muôn đời.
Để có thể ở bên lòng
Abraham, Ladarô đã chấp nhận sống trong một hoàn cảnh cùng cực: đói khát, bệnh
tật, cô đơn, bị bỏ rơi. Tuy nhiên ông đã không vì thế mà đánh mất nhân cách của
con người, ông không trộm cắp, không xin xỏ, ông vẫn sống lạc quan, chấp nhận
cuộc sống hiện tại, cho dù bị mọi người khinh rẻ, hằng ngày chỉ làm bạn với
những con chó đến liếm ghẻ chốc. Nhờ
lòng trung tín, ngay thẳng nên Ladarô đã có được hạnh phúc viên mãn đời sau, là
ở bên lòng Abraham.
Trong xã hội hôm nay
vẫn còn rất nhiều Ladarô, hằng ngày họ đang lang thang trên đường, vào tận nhà
xin xỏ. Thật khó để phân biệt thế ai là Ladarô thật, ai là Ladarô giả. Trên các
phương tiện truyền thông, phát hiện có những làng đi ăn xin về xây nhà, hay có
những đầu nậu, chăn dắt trẻ em ăn xin để về nộp cho họ; đã từng có những người
đóng sư giả đi ăn xin, rồi đêm về tụ tập ăn nhậu, bài bạc. Đây là một thực tế
đáng buồn, làm xói mòn lòng tin, lòng bác ái chia sẻ của mỗi người. Tuy nhiên
xã hội vẫn không hoàn toàn chỉ là sự tiêu cực vì hằng ngày đi trên đường phố,
chúng ta vẫn thấy những thùng nước miễn phí, những hộp cơm từ thiện, được phân
phát cho những người đi đường, những người cơ nhỡ. Đó là những hành động cao
đẹp. Người Kitô hữu được mời gọi sống bác ái, chia sẻ theo lời Chúa dạy: “Hãy
khôn ngoan như con rắn và hiền lành như bồ câu” (Mc 10,16b).
Lm. Micae Hoàng Đô Đốc, MF

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét