Tin
Mừng Lc 15, 1-10 {hoặc 1-32}
Khi ấy, những người thâu thuế và những
người tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người
biệt phái và luật sĩ lẩm bẩm rằng: "Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi,
cùng ngồi ăn uống với chúng".
Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này:
"Ai trong các ông có một trăm con chiên, và nếu mất một con, lại không để
chín mươi chín con khác trong hoang địa mà đi tìm con chiên lạc, cho đến khi
tìm được sao? Và khi đã tìm thấy, người đó vui mừng vác chiên trên vai, trở về
nhà, kêu bạn hữu và những người lân cận mà nói rằng: "Anh em hãy chia vui
với tôi, vì tôi đã tìm thấy con chiên lạc!" Cũng vậy, Tôi bảo các ông:
"Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi
chín người công chính không cần hối cải.
"Hay là người đàn bà nào có mười
đồng bạc, nếu mất một đồng, mà lại không đốt đèn, quét nhà và tìm kỹ lưỡng cho
đến khi tìm thấy sao? Và khi đã tìm thấy, bà mời các chị em bạn và những người
láng giềng đến mà rằng: 'Chị em hãy vui mừng với tôi, vì tôi đã tìm được đồng
bạc tôi đã mất'. Cũng vậy, Tôi bảo các ông: Các Thiên Thần của Thiên Chúa sẽ
vui mừng vì một người tội lỗi hối cải".
{Người lại phán rằng: "Người kia có hai con trai. Ðứa em đến thưa
cha rằng: 'Thưa cha, xin cha cho con phần gia tài thuộc về con'. Người cha liền
chia gia tài cho các con. Ít ngày sau, người em thu nhặt tất cả tiền của mình,
trẩy đi miền xa và ở đó ăn chơi xa xỉ, phung phí hết tiền của. Khi nó tiêu hết
tiền của, thì vừa gặp nạn đói lớn trong miền đó và nó bắt đầu cảm thấy túng
thiếu. Nó vào giúp việc cho một người trong miền, người này sai nó ra đồng chăn
heo. Nó muốn ăn những đồ heo ăn cho đầy bụng, nhưng cũng không ai cho. Bấy giờ
nó muốn hồi tâm lại và tự nhủ: "Biết bao người làm công ở nhà cha tôi được
ăn dư dật, còn tôi, tôi ở đây phải chết đói! Tôi muốn ra đi, trở về với cha tôi
và thưa người rằng: 'Lạy cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha; con không đáng
được gọi là con cha nữa, xin cha đối xử với con như một người làm công của
cha'. Vậy nó ra đi và trở về với cha nó. Khi nó còn ở đàng xa, cha nó chợt
trông thấy, liền động lòng thương; ông chạy lại ôm choàng lấy cổ nó hồi lâu.
Người con trai lúc đó thưa rằng: 'Lạy cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha;
con không đáng được gọi là con cha nữa'. Nhưng người cha bảo các đầy tớ: 'Mau
mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu, hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu và xỏ
giầy vào chân cậu. Hãy bắt con bê béo làm thịt để chúng ta ăn mừng, vì con ta
đây đã chết, nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy'. Và người ta bắt đầu ăn
uống linh đình.
"Người con cả đang ở ngoài đồng.
Khi về gần đến nhà, nghe tiếng đàn hát và nhảy múa, anh gọi một tên đầy tớ để
hỏi xem có chuyện gì. Tên đầy tớ nói: 'Ðó là em cậu đã trở về và cha cậu đã
giết con bê béo, vì thấy cậu ấy trở về mạnh khoẻ'. Anh liền nổi giận và quyết
định không vào nhà. Cha anh ra xin anh vào. Nhưng anh trả lời: 'Cha coi, đã bao
năm con hầu hạ cha, không hề trái lệnh cha một điều nào, mà không bao giờ cha
cho riêng con một con bê nhỏ để ăn mừng với chúng bạn, còn thằng con của cha
kia, sau khi phung phí hết tài sản của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha
lại sai làm thịt con bê béo ăn mừng nó'.
"Nhưng người cha bảo: 'Hỡi con,
con luôn ở với cha, và mọi sự của cha đều là của con. Nhưng phải ăn tiệc mừng,
vì em con đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy"}
----------------------------------------
Suy niệm: Nước
trời sẽ vui mừng
Richard Pidell
có viết một câu chuyện ngắn nhan đề: "Đứa con trai của một ai đó" (Somebody's
son). Câu chuyện mở đầu với một cậu bé tên là David bỏ nhà ra đi sống bụi đời.
Vì khổ quá, không chịu nổi, cậu bèn viết một lá thư gửi về nhà cho mẹ bày tỏ niềm
hy vọng được ông bố cổ hủ tha thứ cho cậu và chấp nhận cậu làm con trở lại. Lá
thư như sau: "Mẹ kính mến, trong một vài ngày nữa con sẽ đi ngang qua nhà.
Nếu bố bằng lòng nhận con trở lại, thì mẹ yêu cầu bố cột một miếng vải trắng
lên cây táo hồng ở miếng đất cạnh nhà chúng ta". Vài ngày sau, David lên
tàu hỏa đi về. Trong lúc tàu hỏa lao nhanh đến nhà thì hai hình ảnh cứ liên tục
hiện ra trong trí cậu ta: khi thì trên cây táo có cột một miếng vải trắng, khi
thì trên cây chẳng cột một miếng vải trắng nào. Tàu hỏa càng tiến gần nhà, trái
tim David càng đập nhanh hơn. Không bao lâu nữa cây táo sẽ hiện ra ở khúc quẹo,
nhưng David không dám tự mình nhìn tới vì sợ nhỡ không có miếng vải trắng cột ở
đó. Thế là cậu quay sang người đàn ông bên cạnh ấp úng nói: "Thưa ông, ông
có thể làm ơn giúp cháu một việc không? Vào khúc quẹo bên tay mặt, ông sẽ thấy
một cây táo. Ông làm ơn cho cháu biết trên cành cây táo đó có một miếng vải trắng
không nhé".
Khi tàu hỏa rầm
rập lướt qua cây táo, David nhìn chăm chăm về phía trước. Đoạn run run giọng, cậu
hỏi người đàn ông: "Thưa ông, có một miếng vải trắng nào treo ở cành cây
táo đó không?" Ông ta sửng sốt trả lời: "Ồ, nầy cậu bé, cành cây nào
ta cũng thấy có một miếng vải trắng cả!" (Trích trong 'Niềm Vui Chia Sẻ')
Tin mừng Chúa nhật 24 thường niên , Đức
Giêsu đã phán bảo ba dụ ngôn: một người chăn 100 con chiên, mất một con; một
người đàn bà có 10 đồng bạc, mất một đồng; một người cha có 02 người con, mất
một con, có nghĩa là anh đã lìa bỏ gia đình, đi ăn trác táng… coi như người cha
đã mất con. Nếu chú ý chúng ta sẽ thấy ba dụ ngôn càng về sau, mức độ mất mát,
thiệt hại càng to lớn: mất chiên, mất tiền và nhất là mất người con yêu. Tuy
nhiên cả ba dụ ngôn đều kết thúc có hậu, có nghĩa là đã mất mà lại tìm thấy. Vì
thế mức độ của niềm vui càng to lớn.
Dụ ngôn thứ ba trong tin mừng, Đức
Giêsu đã nói về Người Cha nhân lành. Ngài đã phán: “Người kia có hai con trai.
Ðứa em đến thưa cha rằng: 'Thưa cha, xin cha cho con phần gia tài thuộc về
con'. Người cha liền chia gia tài cho các con. Ít ngày sau, người em thu nhặt
tất cả tiền của mình, trẩy đi miền xa và ở đó ăn chơi xa xỉ, phung phí hết tiền
của. Khi nó tiêu hết tiền của, thì vừa gặp nạn đói lớn trong miền đó và nó bắt
đầu cảm thấy túng thiếu”. Với phần mở đầu trong dụ ngôn này, nhiều người đã đặt
tên là dụ ngôn đứa con hoang đàng, nhưng sẽ thiếu xót nếu không nói đều người
con trưởng. Trong dụ ngôn người cha đã nói với người con trưởng khi anh tỏ ra
ghen tị với chú em trở về được cha mở tiệc ăn mừng: “Hỡi con, con luôn ở với
cha, và mọi sự của cha đều là của con. Nhưng phải ăn tiệc mừng, vì em con đã
chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy”. Do đó chúng ta phải gọi đây là dụ
ngôn về người cha nhân lành. Như thế mới diễn tả được hết ý nghĩa của lời Đức
Giêsu rao giảng và phù hợp với 2 dụ ngôn về con chiên lạc và đồng bạc đã mất.
Qua dụ ngôn về người cha nhân lành, Đức
Giêsu đã muốn diễn tả niềm vui mừng tột cùng của người cha, khi ông thấy đứa
con hoang đàng đã trở về. Nếu như anh ta – một người con bất hiếu – đã biết hối
hận khi anh tự nhủ: “Biết bao người làm công ở nhà cha tôi được ăn dư dật, còn
tôi, tôi ở đây phải chết đói! Tôi muốn ra đi, trở về với cha tôi và thưa người
rằng: “Lạy cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha; con không đáng được gọi là
con cha nữa, xin cha đối xử với con như một người làm công của cha” nên đã
quyết tâm trở về và chấp nhận thân phận của một người làm công vì thấy mình đã
không xứng đáng làm con, đã phụ lòng tin tưởng và tình yêu thương của gia đình.
Trong khi đó ở nhà, người cha nhân lành ngày đêm trông con trở về, nên “khi nó
còn ở đàng xa, cha nó chợt trông thấy, liền động lòng thương; ông chạy lại ôm
choàng lấy cổ nó hồi lâu”. Nghĩa là từ lâu, từ ngày người con trai mà ông yêu
thương đã lìa bỏ gia đình ra đi chơi bời trác tác… ngày ngày người cha nhân
lành vẫn mong ngóng con mình trở về, nên khi đứa con còn ở đàng xa, ông đã chạy
đến ôm con để tha thứ và diễn tả niềm vui tột cùng bằng việc bảo đầy tớ mang
cho anh áo đẹp, giầy mới, nhẫn mới, ngoài ra còn giết bê béo ăn mừng…
Với những lời Đức Giêsu phán dậy qua dụ
ngôn người cha nhân lành, Ngài đã muốn diễn tả lòng nhân hậu của Thiên Chúa
dành cho chúng ta, là những người tội lỗi như người con thứ và ích kỷ như người
con trưởng.
Thiên Chúa đã thinh lặng khi con người
sai lỗi, nhưng sẵn sàng tha thứ khi biết hoán cải. Đây chính là lý do để mỗi
người Kitô hữu phải biết trở về, phải biết hoán cải để đừng phụ lòng nhân lành
của Thiên Chúa.
Lm.
Micae Hoàng Đô Đốc, MF

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét