Quốc gia Phù Nam bao gồm nhiều tiểu
quốc, bộ phận chủ yếu ở vùng Tây Nam Bộ có tiếng nói thuộc ngữ hệ Nam Đảo. Thể
chế chính trị quân chủ, do vua đứng đầu nắm mọi quyền hành.
Quốc
gia cổ Chăm-pa
Trên cơ sở của văn hóa Sa Huỳnh ở khu
vực đồng bằng ven biển miền Trung và Nam Trung Bộ ngày nay, đã hình thành quốc
gia cổ Chăm-pa.
Thời Bắc thuộc, vùng đất ở phía nam dãy
Hoành Sơn bị nhà Hán xâm chiếm đặt thành quận Nhật Nam và chia làm 5 huyện để
cai trị. Tượng Lâm là huyện xa nhất (vùng đất Quảng Nam, Quảng Ngãi và Bình
Định ngày nay).
Vào cuối thế kỉ II, nhân lúc tình hình
Trung Quốc rối loạn, Khu Liên đã hô hào nhân dân huyện Tượng Lãm nổi dậy giành
quyền tự chủ. Cuộc khởi nghĩa thắng lợi, Khu Liên tự lập làm vua, đặt tên nước
là Lâm Ấp. Các vua Lâm Ấp về sau mở rộng lãnh thổ về phía bắc đến sông Gianh
(Quảng Bình), phía nam đến sông Dinh (Bình Thuận) và đổi tên nước là Chăm-pa.
Cũng như cư dân Việt cổ, hoạt động kinh
tế chủ yếu của cư dân Chăm-pa là nông nghiệp trồng lúa, sử dụng công cụ bằng
sắt và sức kéo của trâu, bò. Họ đã biết sử dụng nguồn nước trong sản xuất.
Ngoài nghề nông, các nghề thủ công, nghề khai thác lâm thủy sản cũng khá phát
triển, đặc biệt là kĩ thuật xây tháp đạt tới trình độ rất cao.
Cư dân Chăm-pa có các nghề thủ công
phát triển như nghề dệt, chế tạo đồ đựng, làm đồ trang sức, vũ khí bằng kim
loại, nghề đóng gạch và xây dựng. Nhiều công trình xây dựng nổi tiếng như khu
thánh địa Mĩ Sơn, các tháp Chăm, tượng, các bức chạm nổi.
Chăm-pa theo thể chế quân chủ. Vua nắm
mọi quyền hành về chính trị, kinh tế, tôn giáo. Giúp việc cho vua có Tể tướng
và các đại thần. Cả nước chia làm 4 khu vực hành chính lớn gọi là châu, dưới
châu có huyện, làng. Kinh đô Mỹ Sơn ban đầu đóng ở Sin-ha-pu-ra (Trà Kiệu -
Quảng Nam), sau đó dời đến Ira dra-pu-ra (Đồng Dương - Quảng Nam) rồi chuyển
tới Vi-giay-a (Chà Bình Định).
Từ thế kỉ IV, dân tộc Chăm đã có chữ
viết bắt nguồn từ chữ Phạn của Ấn Độ. Tôn giáo của người Chăm là Hinđu giáo và
Phật giáo.
Người Chăm có tập tục ở nhà sàn, ăn
trầu cau và hỏa táng người chết.
Xã hội người Chăm bao gồm các tầng lớp
quý tộc, dân tự do, nông dân lệ thuộc và nô lệ. Nông dân chiếm số đông, làm
nông nghiệp, đánh cá và thu kiếm lâm sản. Chăm-pa phát triển trong các thế kỉ X
— XV rồi sau đó suy thoái và hội nhập, trở thành một bộ phận của lãnh thổ, cư
dân và văn hóa Việt Nam.
Quốc
gia cổ Phù Nam
Trên địa bàn châu thổ sông Cửu Long
(Nam Bộ) đã hình thành nền văn hóa cổ từ cuối thời đại đá mới chuyển sang thời
đại đồ đồng và sắt cách ngày nay khoảng 1500 - 2000 năm. Các nhà khảo cổ học
gọi là văn hóa Óc Eo. Văn hóa Óc Eo có nguồn gốc từ văn hóa sông Đồng Nai.
Địa bàn chủ yếu của văn hóa Óc Eo là
vùng châu thổ sông Cửu Long (Óc Eo nay thuộc huyện Thoại Sơn tỉnh An Giang) gồm
nhiều tỉnh : An Giang, Kiên Giang, Đồng Tháp... và một số địa phương thuộc Bình
Dương, Tây Ninh, Đồng Nai, Thành phố Hồ Chí Minh.
Trên cơ sở văn hóa Óc Eo, quốc gia cổ
Phù Nam hình thành vào khoảng thế kỉ I và trở thành một quốc gia rất phát triển
ở vùng Đông Nam Á trong các thế kỉ III — V.
Quốc gia Phù Nam bao gồm nhiều tiểu
quốc, bộ phận chủ yếu ở vùng Tây Nam Bộ có tiếng nói thuộc ngữ hệ Nam Đảo. Thể
chế chính trị quân chủ, do vua đứng đầu nắm mọi quyền hành.
Cư dân Phù Nam sản xuất nông nghiệp,
kết hợp với làm nghề thủ công, đánh cá và buôn bán. Ngoại thương đường biển rất
phát triển.
Tập quán phổ biến của cư dân Phù Nam là
ở nhà sàn. Phật giáo và Hindu giáo được sùng tín. Nghệ thuật ca, múa nhạc phát
triển. Xã hội đã có sự phân hóa giàu nghèo thành các tầng lớp quý tộc, bình dân
và nô lệ.
Cuối thế kỉ VI, Phù Nam suy yếu, bị
Chân Lạp thôn tính.
Theo
PV (Trí Thức Trẻ)
(Nguồn: http://danviet.vn)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét