Phàm là người thông minh, họ sẽ không
bao giờ nói những lời dưới đây. Đó cũng là cách mỗi người tự tu dưỡng khẩu đức
cho chính mình.
Cổ
nhân nói rằng: Miệng có thể nhả ra hoa hồng, cũng có thể nhả ra loài cây gai
góc xấu xí và để miệng nhả ra hoa hồng, con người có khi cần phải tu cả đời.
Tu
khẩu đức thực ra là tu tính khí của bản thân. Khẩu đức có tốt, vận thế mới hanh
thông, vận thế hanh thông mới không phải đi đường vòng, thành tựu nhờ đó mà có
được một cách dễ dàng thuận lợi.
Trong
khi đó, một lời nói thiếu sự suy nghĩ, tứ mã khó đuổi, gây tổn thương cho
người, cho mình, vận thế ắt sẽ ngày càng xấu. Những lời không hay tốt nhất đừng
nên nói ra, đó chính là sự tu dưỡng mà chúng ta cần phải có.
10
kiểu nói dưới đây, phàm là người thông minh, họ sẽ không bao giờ phạm
phải. Đó cũng là cách mỗi người tự tu dưỡng khẩu đức cho chính mình.
1. Đa ngôn (nhiều lời)
Bệnh
từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra, vì thế không nên nói quá nhiều, đa ngôn tất
thất (nói nhiều ắt sẽ có sai sót).
Trong
cuốn "Mặc Tử" có ghi chép rằng, học trò của Mặc Tử từng hỏi
ông: "Nói nhiều có lợi không?"
Mặc
Tử trả lời: "Ếch nhái kêu suốt ngày kêu, kêu nhiều đến mức mỏi miệng
nhưng nào có ai nghe chúng kêu. Sáng sớm nay nhìn thấy một con gà trống, mặt
trời vừa ló rạng nó liền cất tiếng gáy, cả thiên hạ chấn động, người người lục
đục trở dậy.
Vậy
kêu nhiều, nói nhiều có gì tốt đẹp? Chỉ vào những lúc hợp lý nhất, ta cất tiếng
nói, như vậy lời nói mới có tác dụng mà thôi."
Ví
dụ mà Mặc Tử đưa ra đã nhắc nhở chúng ta rằng, trong cuộc sống thực không nên
nói nhiều. Những người biết nói chuyện, những người thông mình sẽ chỉ nói những
lời thích hợp trong những lúc phù hợp!
2. Khinh ngôn (nói năng khinh suất)
Lời
nói một khi được nói ra, tuyệt đối không nên khinh suất, thiếu thận trọng. Nếu
nói ra mà phải đính chính, sửa lại, thà rằng không nói còn hơn! Những người nói
năng khinh suất luôn phải đối mặt với sự chỉ trích và xấu hổ.
Không
nên dễ dãi hứa hẹn với người khác, bởi một khi không làm được, bạn sẽ trở thành
người thất tín, bội tín.
3. Cuồng ngôn
Làm
người, nên nhận thức và phân biệt được khinh – trọng trong từng tình huống hoàn
cảnh. Một khi đã nói ra những lời cuồng ngôn, thiếu suy nghĩ, bạn ắt sẽ phải
hối hận về sau.
Thứ
mà con người có thể thể hiện trước mặt người khác nhiều nhất chính là ngôn từ
và hành động, đặc biệt là ngôn từ. Thế nên, khi nói năng, cuồng ngôn là điều
tối kỵ.
Cuồng
ngôn sẽ gây ra sự khó chịu cho đối phương, gây ra thù hận... và dễ rước họa vào
người.
4. Trực ngôn
Những
lời nói quá thẳng thắn trong nhiều hợp cũng gây rắc rối. Thế nên, thay vì nói
thẳng, hãy tìm một cách nói mềm mại hơn, những lời nói lạnh như băng, hãy cho
thêm chút nhiệt...
Hãy
để ý đến lòng tự tôn của đối phương, chúng ta sẽ biết nên nói thế nào cho vừa
lòng nhau.
5. Tận ngôn
Nói
năng cần phải hàm xúc và phải để lại một đường lui cho đối phương. Những người
sống biết người biết ta sẽ không bao giờ nói lời tận ngôn, thay vào đó họ sẽ để
lại cho người khác vài "lối thoát", lưu lại chút khẩu đức cho bản
thân.
Ngay
cả khi trách người cũng không nên khắt khe đến mức không để cho họ một đường
lùi, dành cho họ một lối thoát, lòng bao dung của mình sẽ được mở rộng.
6. Lậu ngôn (tiết lộ chuyện cơ mật)
"Sự
dĩ mật thành, ngữ dĩ lậu bại" câu nói này ý chỉ một việc thành hay bại,
một phần là do khả năng giữ bí mật của người trong cuộc. Đối với những
việc cơ mật có liên quan đến một cá nhân hay tổ chức, tuyệt đối đừng để lọt ra
ngoài.
Lậu
ngôn là vấn đề về nhân phẩm và hậu quả của nó thậm chí có thể nghiêm trọng đến
mức khó lường. Khi sự việc chưa được xác định rõ ràng, tốt nhất không nói
những lời khẳng định để tránh những ảnh hưởng xấu.
7. Ác ngôn
Không
nên dùng những lời vô lễ, ác ý để làm tổn thương người khác.
Cổ
ngữ nói "đao sang dị một, ác ngữ nan tiêu", ý chỉ vết thương do đao
kiếm gây ra có thể sẽ mai một phôi pha nhưng những lời ác ý thì mãi găm sâu
trong lòng người khác, chẳng thể nào gạt bỏ, lãng quên một cách dễ dàng.
Những
tổn thương trong tâm lý do cái gọi là ác ngôn gây ra luôn luôn đau hơn cả những
vết thương trên thể xác.
8. Căng ngôn
Căng
ở đây nghĩa là kiêu căng, tự cao tự đại. Những người thường xuyên nói những lời
này, không phải là kẻ kiêu ngạo hẳn sẽ là người vô tri và dù họ thuộc nhóm nào
đi nữa, thì cách ăn nói căng ngôn cũng bất lợi cho quá trình trưởng thành của
họ, thậm chí khiến người khác ghét bỏ.
9. Sàm ngôn
Sàm
ngôn chỉ những lời nói xấu sau lưng người khác. Người hay nói những lời sàm
ngôn phần lớn đều là những kẻ tiểu nhân.
Nhà
triết học thời Đông Hán – Vương Sung từng nói: "Sàm ngôn thương
thiện", ý chỉ những lời nói xấu sau lưng sẽ vùi dập những điều lương
thiện, tốt đẹp.
Một
người có khẩu đức tuyệt đối không nói xấu người khác, bởi hậu quả của việc này thậm
chí có thể nghiêm trọng đến mức khiến cho thiên hạ không thể thái bình.
10. Nộ ngôn
Nộ
ngôn là những lời nói được thốt ra lúc nóng nảy, mất lý trí. Những lời nói này
khi nói ra sẽ làm tổn thương người khác rất nhiều.
Nói
không nghĩ, bị cảm xúc lấn át lý trí dẫn đến những lời nói tức tối, giận dữ
không chỉ khiến người khác khó chịu mà bản thân người nói ra câu đó cũng khó có
thể vui vẻ.
Thế
nên khi giận dữ, hãy lấy một tờ giấy trắng và một cây bút, nghĩ gì, quyết định
gì... hãy viết ra. Sau một vài ngày, hãy xem lại "sản phẩm" lúc
trước, nếu vẫn duy trì suy nghĩ cũ, vậy thì hãy làm theo.
Còn
nếu cảm thấy đó chỉ là cách nghĩ lúc giận, hãy đem tờ giấy đó đi đốt để cuộc
sống nhẹ nhàng hơn.
DIỆP
ANH
(Nguồn:
http://soha.vn)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét