Đau khổ chỉ là phương tiện. Chấp nhận thánh giá, vì đó là nhịp cầu cần thiết để con người vượt qua từ sự chết đến sự sống, từ khổ đau đến hạnh phúc, từ tủi nhục đến vinh quang.
Tin
Mừng: Lc 9,28b-36
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi
ấy, Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê và Gioan lên núi cầu nguyện. Và đang khi cầu
nguyện, diện mạo Người biến đổi khác thường và áo Người trở nên trắng tinh sáng
láng. Bỗng có hai vị đàm đạo với Người, đó là Môsê và Êlia, hiện đến uy nghi,
và nói về sự chết của Người sẽ thực hiện tại Giêrusalem. Phêrô và hai bạn ông
đang ngủ mê, chợt tỉnh dậy, thấy vinh quang của Chúa và hai vị đang đứng với
Người. Lúc hai vị từ biệt Chúa, Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy
Thầy, chúng con được ở đây thì tốt lắm; chúng con xin làm ba lều, một cho Thầy,
một cho Môsê, và một cho Êlia". Khi nói thế, Phêrô không rõ mình nói gì.
Lúc ông còn đang nói, thì một đám mây bao phủ các Ngài và thấy các ngài biến
vào trong đám mây, các môn đệ đều kinh hoàng. Bấy giờ từ đám mây có tiếng phán
rằng: "Ðây là Con Ta yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người". Và khi
tiếng đang phán ra, thì chỉ thấy còn mình Chúa Giêsu. Suốt thời gian đó, các
môn đệ giữ kín không nói với ai những điều mình đã chứng kiến.
Ðó
là lời Chúa.
Suy
niệm: BIẾN HÌNH
Mùa
Chay mang mầu tím ảm đạm. Mầu tím buồn để ta nhớ đến thân phận tội lỗi yếu hèn
của mình. Mầu tím buồn để đến cuộc sống mong manh chóng tàn nơi cõi thế. Mầu
tím buồn đưa ta đi theo bước Chúa Giêsu trên đường khổ nạn. Mầu tím buồn nhắc
ta nhớ đến cái chết đau khổ của Người trên thánh giá.
Giữa
bầu khí ảm đạm của mùa Chay, hôm nay bỗng bừng lên làn ánh sáng chói chang từ
đỉnh núi Ta bo. Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện. Đang khi cầu nguyện, dung mạo
Người bỗng dưng đổi khác. Thần tính phát lộ khiến dung mạo Người trở nên sáng
láng, ánh sáng rực rỡ làm say mê tâm hồn các môn đệ. Được sống trong khung cảnh
thần thiêng thánh thiên, các ông không muốn rời bỏ đỉnh núi nữa.
Ta
hãy nhớ lại, trước đó 8 ngày, khi Chúa Giêsu loan báo Người đi lên Giêrusalem
để chịu khổ và chịu chết, Phêrô đại diện cho các môn đệ đã phản đối. Ông không
muốn chấp nhận thánh giá. Ông không muốn Thầy mình dấn thân vào con đường chịu
chết khổ nhục. Thế mà hôm nay, đứng trước vinh quang của Thầy, ông đã say mê và
đề nghị Thầy trò cùng ở lại trên ngọn núi hạnh phúc. Trốn khổ tìm sướng vẫn là
cái thường tình của con người. Nhưng Chúa Giêsu đã dẫn các môn đệ xuống núi để
tiếp tục con đường lên Giêrusalem chịu chết.
Việc
Chúa Giêsu biến hình trên núi như thế là có chủ đích. Người hé lộ thần tính của
Người để các môn đệ thêm niềm tin tưởng. Người cho các ông thấy vinh quang của
thần tính để các ông chấp nhận con đường đau khổ Người sắp trải qua.
Việc
Chúa biến hình ban cho các môn đệ niềm hy vọng. Hy vọng đó là: con đường
đau khổ sẽ dẫn đến hạnh phúc. Cái chết tủi nhục sẽ dẫn đến ngày Phục Sinh hân
hoan. Thiếu niềm hy vọng không ai có thể sống ở đời. Người nông phu chăm bẵm
mảnh ruộng, thức khuya dậy sớm, dãi nắng dầm mưa cấy cầy, vì hy vọng vào mùa
gặt bội thu. Người học sinh kiên nhẫn ngày ngày cắp sách đến trường, đêm đêm
chong đèn đọc sách, vì hy vọng vào kết quả mùa thi tốt đẹp. Người cha, người mẹ
tần tảo sớm hôm, quên mình để lo cho con cái, vì hy vọng tương lai con cái sẽ
tốt đẹp hơn. Niềm hy vọng vào vinh quang Phục Sinh sẽ giúp các môn đệ can đảm
chấp nhận cuộc khổ nạn thương đau và cái chết tủi nhục của Thầy chí thánh.
Việc
Chúa Giêsu biến hình đã biến đổi cách nhìn của các môn đệ về con người và cuộc
đời. Từ nay các ông sẽ không nhìn ở bề mặt mà biết nhìn vào bề sâu. Bên
trong thân xác phàm nhân của Chúa Giêsu có ẩn chứa bản tính Thiên Chúa. Bên
trong cuộc khổ nạn tủi nhục có gieo sẵn mầm mống Phục Sinh vinh quang. Cũng
thế, bên trong mỗi thân xác có hiện diện của một linh hồn. Bên trong mỗi con
người phàm trần có ẩn tàng mầm mống thần linh. Bên trong những thửa ruộng khổ
đau có gieo sẵn hạt mầm hạnh phúc. Trong những vất vả nhọc nhằn tăm tối hôm nay
đã hứa hẹn thành công tươi sáng của ngày mai.
Việc
Chúa biến hình giúp các môn đệ hiểu biết định mệnh con người. Bản tính
Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu đã chiếu sáng trên xác phàm con người. Con người được
rạng ngời vinh quang Thiên Chúa. Đó là điềm báo trước: mang sẵn trong mình mầm
mống thần linh, con người sẽ trở về với Thiên Chúa. Cuộc trở về phải vượt qua
những đớn đau, những gian nan, những thử thách. Nhưng đã biết được đích đến, ta
sẽ vui lòng đón nhận tất cả. Vì thế, đạo Công giáo tuy đề cao đau khổ, nhưng
không rơi vào yếm thế, bi quan. Đau khổ chỉ là phương tiện. Chấp nhận thánh
giá, vì đó là nhịp cầu cần thiết để con người vượt qua từ sự chết đến sự sống,
từ khổ đau đến hạnh phúc, từ tủi nhục đến vinh quang.
+
TGM. GIUSE NGÔ QUANG KIỆT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét